Cả Đời Vì Em
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

chục tệ la liệt trên bàn, hô hào đến mỏi miệng.
Cố Thần Sinh ngồi trên ghế sofa gần đó, nhìn cô đăm đăm, từ đầu đến cuối đều cười sủng nịnh.
Gương mặt cô vẫn xinh đẹp, vẹn nguyên như trong kí ức.
Năm anh 28 tuổi, tập đoàn dưới tay anh đã trở thành thế lực mới trong nghành xa xỉ phẩm ở Châu Âụ Cố Thần Sinh nhớ rõ đó là ngày tuyết rơi dày đặc ở Pari, đoạn đường quốc lộ kéo dài hàng trăm kilomet tắc nghẽn đến mức chật cứng.
Lúc đó anh đang ngồi trên chiếc xe khách đường dài.
Chiếc xe nhích từng chút một khiến mọi người đều mệt mỏi.
Cố Thần Sinh gục đầu vào cổ áo len, chiếc mũ lưỡi trai che khuất gần nửa gương mặt anh tuấn.
Anh yên lặng tựa đầu và cửa sổ, bên tai đều là những lời than thở bằng tiếng Pháp đã sớm quen thuộc.
Bỗng nhiên chiếc ghế trống bến cạnh có người ngồi xuống, một mùi hương nữ tính tự nhiên xộc vào sống mũi anh.
Cố Thần Sinh hé mắt, trong tầm mắt là đôi dày thể thao màu trắng lấm lem tuyết trắng, trên người cô gái còn mang theo chút hơi lạnh.
Cố Thần Sinh tiếp tục nhắm mắt ngủ cho đến khi tiếng Trung Quốc ngọt ngào vàng lên bên tai, giọng Bắc Kinh đặc sệt, "Alo, xin lỗi cậu, hôm nay chắc mình không thể đến đúng giờ được, xin lỗi cậu nhé." "Ừ, quốc lộ đang bị tắc, chắc phải đến tối mới có thể đi tiếp, cậu nói với mọi người giúp mình nhé." "Ừ, cảm ơn, tạm biệt." Giọng cô gái cố gắng nén lại để giữ yên tĩnh cho khoang xe, vô tình lọt vào tai anh lại trở thành thứ âm thanh mềm mại.
Cô gái hình như có quay sang nhìn anh một chút rồi quay đi, thực hiện cuộc gọi khác, lần này là đối thoại bằng tiếng anh, nội dung cũng tương tự như cuộc gọi vừa nãy.
Cố Thần Sinh thở dài một hơi, ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ gương mặt cô.
Là người Trung Quốc, da trắng tóc đen, môi đỏ, thậm chí cô không hề trang điểm nhưng cũng thật xinh đẹp, thanh thuần.
Đó hẳn là ấn thượng đầu tiên của anh về Cố Dư.
Cố Dư cúp điện thoại, bỏ vào túi áo khoác lông dày sụ, trên đầu đội chiếc mũ len màu hồng, ánh mắt vô tình chạm phải đáy mắt sâu thẳm thẳm của anh, hơi giật mình, chột dạ, "Tôi đã đánh thức anh sao?" Cố Thần Sinh nhìn cô thêm một lát, quay đầu trả lời, "Không có." Cố Dư rụt rè thở phào, lúc này mới nhận ra điều gì đó, tròn mắt nhìn anh, "Anh cũng là người Trung à?" Cố Thần Sinh có chút buồn cười, đúng là ngốc nghếch, "Ừ.
Cô là người Bắc Kinh sao?" Cố Dư mỉm cười, "Vâng, tôi là Cố Dư, rất vui được quen biết." Dù sao ở nơi đất khách xa lạ này, quen biết một người cùng quốc tịch cũng là chuyện tốt.
Cố Thần Sinh nghiêng đầu nhìn cô, cô đang cười với anh, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, sự uể oải bỗng chốc tan biến, anh ngồi thẳng người, lột mũi lưỡi trai, "Tôi là Cố Thần." Anh khai tên giả đấy mọi người Cố Thần?
Vậy là cùng họ với cô sao?
Cố Dư nhìn người đàn ông cực kì điển trai trước mặt, thầm nghĩ, đúng là duyên phận tốt.
Cố gật đầu, thoáng yên lặng, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi dày đặc, phủ lên thân những chiếc xe hơi bên cạnh từng lớp tuyết dày.
Cô thở dài, "Tuyết không ngừng rơi thì làm sao có thể trở về thành phố đây?" Cố Thần Sinh nhìn ra ngoài, cũng không nói gì.
Cố Dư tiếp tục bắt chuyện, cô thề đây chính là


⬅ Trước Tiếp ➡