Cả Đời Vì Em
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡

lần can đảm nhất trong cuộc đời cô, chủ động nói chuyện với một người xa lạ suốt mấy tiếng đồng hồ, "Tôi là sinh viên du học, anh làm gì ở bên đây vậy?" Cố Thần Sinh vẫn trả lời nghiêm túc, "Lập nghiệp." Cố Dư thốt lên một tiếng, còn trẻ như vậy đã sang nước ngoài để lập nghiệp?
Ấn tượng của cô đối với người này lại tốt hơn một chút.
Vậy là suốt 6 tiếng đồng hồ ngồi trên chuyến xe xa lạ, bên cạnh là một người xa lạ, nhưng hai người lại như thể đã quen biết nhau từ rất lâu, trò chuyện không dứt.
Đến khi đèn đường bật sáng, dòng xe cuối cùng cũng thuận lợi tiến vào thành phố.
Cố Thần Sinh nhìn đường phố hoa lệ, không hiểu sao tâm tư lại có chút hốt hoảng.
Anh liếm liếm đôi môi khô khốc, nhìn cô, "Đã đủ mười tám chưa?" Cố Dư ngẩn người trong giây lát, trả lời, "Rồi, sao vậy?" Cố Thần Sinh chậm rãi thốt ra, "Nếu không cô về nhà tôi một đêm nhé?" Giây phút anh thốt ra lời đó, cả hai đều ngẩn người.
Cố Dư sống ở đây đã được hơn một năm, hiểu rõ, đây chính là một lời mời.
Nếu như bình thường, cô đã từ chối thẳng thừng, nhưng đêm nay, hình như vì trời quá lạnh, hình như vì quá cô đơn, cũng vì người đàn ông trước mặt đã vô tình khiến cô rung động, Cố Dư thoáng do dự.
Tình một đêm.
Cụm từ gần như sẽ không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Cố Thần Sinh, càng là điều không thể với Cố Dư.
Nhưng giây phút cô đi theo anh vào căn hộ sang trọng ở toà cao ốc gần tháp Eiffel, cô đã nghĩ mình điên rồi.
Mãi sau này Cố Dư nhớ lại đêm đó, cô cũng chưa từng một lần hối hận.
Cố Thần Sinh nghĩ, đây chính là hành động đường đột nhất trong cuộc đời anh, một người chưa bao giờ quen biết bạn gái, cuối cùng lại vì rung động trước người con gái xa lạ mà dễ dàng khuất phục.
Gấu váy của Cố Dư gần như đã bị cô vò nát rồi.
Cô ngồi ở ghế sofa rộng rãi, cầm trên tay cốc nước ấm mà Cố Thần Sinh vừa đưa, đó dự có nên chạy trốn không, nhân lúc vẫn kịp.
Nhưng chưa kịp đưa ra quyết định thì Cố Thần Sinh đã từ trong phòng ngủ đi ra, hình như anh vừa tắm xong, trên người đầy hơi nước.
Anh mặc quần áo dài, nghiêm túc đến ngồi cạnh cô, cũng ngắc nói, "Cô có muốn đi tắm không?" Anh thề anh không phải là một con người khách sáo câu nệ thế này.
Cố Dư như vừa được giải thoát, đặt cốc nước lên bàn, đứng bật dậy, trả lời anh, "Vậy tôi đi tắm một chút đã." Lúc Cố Dư mặc bộ đồ anh đưa cho cô ra ngoài, là đồ nam, mới tinh.
Chiếc quần dài cô phải xăn lên mấy gấu mới miễn cưỡng lộ ra mắt cá chân, áo phông rộng thùng thình.
Cố Dư nhìn Cố Thần Sinh ngồi bên mép giường, chăm chú nhìn cô.
Bỗng nhiên mặt cô đỏ bừng, lắp bắp, "Tôi...tôi tắm xong rồi...bây giờ chúng ta..." Cố Thần Sinh nhìn người con gái mảnh mai trước mắt, nếu cô không xác nhận thì anh sẽ không tin cô đã đủ mười tám, gương mặt non choẹt kia đúng là khiến anh không nỡ xuống tay.
Nhưng chuyện đó bây giờ đã không còn quan trọng nữa.
Anh vỗ tay vào khoảng trống bên cạnh, "Lại đây nào." Cố Dư chần chừ một lát, hơi sợ hãi, cuối cùng vẫn cắn răng tiến lại gần.
Cố Thần Sinh nắm chặt lấy cánh tay cô, kéo mạnh về phía mình.
Cố Dư hốt hoảng, chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã nhào vào


⬅ Trước Tiếp ➡