Chương 2
này của cô và Hạ Đường Khê.
"Hai người hẹn hò ba lần trong tháng này, trong đó có một lần là được mời dự sự kiện chính thức của trò chơi, một lần ra ngoài quay phim làm việc, chỉ có một lần hẹn hò riêng tư, xem một bộ phim.
Dữ liệu này thuộc loại không đạt trong thống kê thời gian hẹn hò của các cặp đôi, vì vậy chúng tôi trực tiếp mở ra thế giới trò chơi tình dục cho cô, mỗi thế giới cần thu thập 100 điểm tình dục để hoàn thành, chúc ký chủ chơi vui vẻ." Trước mắt Tô Chanh Vận chợt lóe sáng, cô mất đi ý thức, khi mở mắt ra thì đã đến phòng tân hôn.
Cô thử hô tên hệ thống ở trong đầu: "016, có ở đây không?” "Ký chủ, tôi đây." Hệ thống hồi phục, "Đây là thiết lập thời kỳ dân quốc, thân phận hiện tại của cô là nàng dâu mới cưới về của nhà họ Hạ." Dân quốc à, khó trách cả căn phòng đều được trang trí theo kiểu cổ kính, Tô Ninh Vận yên lặng cảm thán, rất nhanh đã phản ứng, "Nhà họ Hạ?
Nếu như tôi đã gả cho Hạ Đường Khê, vậy thì sẽ rất dễ thu thập giá trị tình dục rồi, trò chơi này không có tính khiêu chiến." “Không phải như cô nghĩ ký chủ.” 016 phủ nhận, nó mở ra thiết lập nội dung cho Tô Chanh Vận xem.
Tô Chanh Vận chăm chú đọc, cả người đều choáng váng.
Cô quả thật đã gả đến nhà họ Hạ, nhưng Hạ Đường Khê là cậu hai nhà họ Hạ, con ruột của Hạ lão gia, gia chủ đương nhiệm, cũng chính là chồng mới cưới của cô, tính theo bối phận, cô là mẹ kế của anh!
Kịch bản kích thích như này là ai nghĩ ra thế!
Tô Chanh Vận còn chưa hoàn hồn từ trong khiếp sợ, chợt nghe thấy lạch cạch một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Cô cuống quýt cầm lấy mũ long phượng đỏ thẫm tяên bàn lên đội đầu, trong lòng thầm nhủ thôi thì đi tới đâu tính tới đấy, cùng lắm thì đánh ngất lão gia Hạ là được.
Người đến chậm rãi đi tới trước mặt cô, lấy tay vân vê bông hồng tяên khăn voan của cô, nhưng cũng không vén lên, còn phát ra một tiếng cười khẽ.
Nội tâm Tô Chanh Vận phiền não, lão gia nhà họ Hạ này con cái đều đã lớn cỡ nào rồi, còn muốn cưới thêm một cô vợ trẻ, lại đùa giỡn cô như vậy, thật sự là một lão già lưu manh.
Khăn trùm đầu đột nhiên bị vén lên khiến Tô Chanh Vận hoảng hốt, cô nhìn thấy một gương mặt hết sức quen thuộc, hóa ra là Hạ Đường Khê.
Hạ Đường Khê nhìn cô gái trang điểm tinh xảo trước mắt, ánh mắt bị kích thích hơi phiếm hồng, nghĩ thầm: Trách sao ông già kia si mê như điếu đổ, nhất định phải làm một nhành hoa lê áp hải đường.
Hạ Đường Khê cười ác liệt, môi dán vào bên tai Tô Chanh Vận, một tay đặt lên bả vai bên kia của cô, xoắn lấy sợi tóc rủ xuống của cô, thấp giọng nói, “Tôi muốn chào mẹ, mẹ nhỏ, hửm?" Cả người Tô Chanh Vận giật mình, bình thường Hạ Đường Khê ở chung một chỗ với cô đều trầm mặc ít nói, bình thường luôn là cô nói chuyện, thay đổi thân phận đột nhiên anh lại thích trêu chọc như vậy, cô thật đúng có chút hốt hoảng mới lạ, chịu không nổi nha.
Tô Chanh Vận giơ tay đẩy Hạ Đường Khê ra, hít sâu một hơi, đáp lời: "Nhị thiếu gia chú ý chừng mực, tôi còn phải chờ cha anh nữa." Trong lòng cô yên lặng cảm thán, mình thật sự là một diễn viên tốt tận chức tận trách.
Hạ Đường Khê nghe vậy lại cười khẽ một tiếng, anh đứng dậy đi tới bên