Chương 3
cạnh bàn ngồi xuống, đổ rượu trong bầu rượu vào trong ly hợp cẩn, uống một hơi cạn sạch, nói: “Ai không biết còn tưởng rằng cô tình sâu nghĩa nặng với cha tôi chứ, chỉ là đáng tiếc, sau khi lão già kia gặp chuyện không may, hai chân bị phế, dùng ba trăm lượng vàng cưới cô vào cửa, tự mình lại say ngất ngã ở tiền sảnh, sợ là không tới được trong phòng mẹ nhỏ.” Hạ Đường Khê lại rót một ly, bưng đến trước mặt Tô Chanh Vận, ánh mắt nhìn chằm chằm cô, thấy Tô Chanh Vận không nhận ly rượu này, anh trực tiếp đưa ly rượu đến bên miệng cô, rót rượu vào.
"Khụ khụ, khụ khụ." Tô Chanh Vận không nghĩ tới anh thật dám ép cô uống rượu, thật sự là ăn gan hùm mật gấu, cô đứng lên muốn đẩy anh ra, lại cảm giác choáng váng hoa mắt một trận, lại ngồi trở về giường.
"Anh cho cái gì vào rượu?" Tô Chanh Vận cảm giác cả người vô lực, còn có chút miệng đắng lưỡi khô, tên nhóc Hạ Đường Khê này rốt cuộc muốn làm trò gì vậy hả?
Cô gọi cho hệ thống, nhưng dường như nó đã bị chặn.
"Không có gì, một chút đồ tốt," Hạ Đường Khê đứng dậy buông màn che bên giường xuống, đặt Tô Chanh Vận ở tяên giường, cởi dây lưng đỏ thẫm tяên hỉ phục của cô xuống, cột cổ tay của cô ở tяên đầu giường, “Mẹ nhỏ yên tâm, nếu cha không có cách nào đến cho mẹ một đêm động phòng hoa chúc, tự nhiên là con trai làm thay." Anh mút cổ Tô Chanh Vận, khàn giọng nói: “Tôi nhất định sẽ cho mẹ nhỏ một đêm xuân tiêu cả đời khó quên." ====================================================================== Thế giới 1: Chương 2 - 19 Trực giác mách bảo Tô Chanh Vận trong rượu bị hạ xuân dược, hiện tại cả người cô nóng lên, trán và chóp mũi toát mồ hôi hột, vừa khó chịu vừa trống rỗng, còn có chút không biết nói gì— cô vốn dĩ cũng muốn công lược Hạ Đường Khê, muốn ngủ cô thì trực tiếp tới là được rồi, làm nhiều việc như vậy làm gì.
Hạ Đường Khê lại cảm thấy rất thú vị, tửu lượng của anh tạm được, nhưng dưới tác dụng của xuân dược cũng cảm thấy trong cơ thể có lửa đang cháy, người dưới thân mặc một bộ giá y bao bọc dáng người uyển chuyển, dưới tác dụng của thuốc cô vô thức vặn vẹo thân thể, trêu chọc như muốn câu dẫn hồn anh.
Hạ Đường Khê một tay nắm cằm Tô Chanh Vận, cùng cô hôn môi, đầu lưỡi thò vào càn quấy, ôm đầu lưỡi cô mút mát.
Hai người trao đổi nước bọt, chỉ là một cái hôn sâu dưới tác dụng của xuân dược và kích thích thân phận cấm kỵ khiến cho hai người thở hồng hộc.
Chỉ là một nụ hôn, Tô Chanh Vận cảm thấy mình càng khó chịu hơn, cô muốn đứng dậy cởi bỏ quần áo của Hạ Đường Khê, nhưng hai tay mình bị trói, không thể động đậy, chỉ có thể hổn hển cắn yết hầu người trước mắt một cái: "Anh muốn làm thì nhanh lên." Hạ Đường Khê vốn nhịn cực khổ, nghe vậy trực tiếp giơ tay xé hỉ phục của Tô Chanh Vận, cởi quần lót của cô ra.
Nụ anh đào tяên đôi ngực sữa đứng thẳng lên, màu sắc hồng phấn ngon miệng, Hạ Đường Khê ngậm một bên vào trong miệng 𝓁ϊếʍ mút, bàn tay bao bọc thưởng thức bên kia, không hề bên trọng bên khinh.
Tay kia sờ soạng xuống phía dưới, theo bụng dưới bằng phẳng, đi vào trong rừng rậm hình tam giác, dùng bàn tay sờ soạng qua lại, tìm được khe hở nhỏ ở giữa vỏ trai, kích thích nó phun nước.
“A...
Đừng ưm…” Hạ Đường Khê khép hai ngón tay lại đưa vào trong hoa huyệt, ngay lập tức cảm nhận