Chương 5
trần trụi cùng cực, “Cô chưa ướt thì làm sao tôi chịch cô được?” Những lời chỉ trích đầy cám dỗ khiến La Thi Thi hoàn hồn thật nhanh, cô đỏ mặt cắn môi, “Tổng giám đốc Mộ, tôi… tôi làm chính mình ướt vậy…” Người đàn ông đáp lại một tiếng "ừm" nhẹ nhàng rồi thoải mái thay đổi tư thế, anh chống hai tay bên tai cô, thân hình cao lớn bao bọc lấy cô, phủ bóng lên người cô rồi bình tĩnh nhìn cô.
La Thi Thi thầm nghĩ, đúng là anh Mộ có bệnh liệt dương mà, nếu không thì làm sao lại không chịch cô mà lại nhìn cô tự làm chứ?
Cô chỉ thầm than nửa giây là nhanh chóng bước vào trạng thái chuyên nghiệp.
La Thi Thi từ từ vén vạt áo lên cho đến tận đùi, làn da trắng bóng sáng mịn như ẩn như hiện.
Sau đó cô cởi quần lót ren ra, mắc ở mắt cá chân, nâng đôi giày cao gót đỏ sẫm lên, một chiếc đùi ngọc thon dài đã không còn bị vướng víu bởi quần lót, rơi xuống đất tạo thành một đường cong xấu hổ.
Cô 𝓁ϊếʍ môi, nhẹ nhàng nắm lấy cà vạt của Mộ Nam Kình để anh gần sát mình hơn, hai đùi mở rộng ra 90 độ, đóa hoa bí ẩn nhất của cơ thể cô hiện ra trước mắt Mộ Nam Kình.
Nơi đó rất ít lông, mép t̸h̵ιt̸ căng no đủ, khe t̸h̵ιt̸ đóng chặt, thật sự là a^ʍ hộ xử nữ hàng thật giá thật.
“Tổng giám đốc Mộ…” La Thi Thi khẽ nỉ non, tình tứ đong đầy trong mắt, cô vừa nhìn người đàn ông trước mắt vừa vươn bàn tay xuống chạm vào âm phụ của mình, đầu ngón tay vuốt ve quanh hai mép t̸h̵ιt̸ một cách thành thạo.
Chẳng bao lâu sau, La Thi Thi đã tự chảy nước ɖa^ʍ, sau đó động tác của cô càng lúc càng vội vã, cô thở hổn hển liên tục, chiếc cổ thiên nga ưỡn ra, thân thể xinh đẹp với những đường cong lồi lõm vô thức uốn éo, thể hiện cơn say tình dục đê mê đầy cám dỗ.
“Ưm… tổng giám đốc Mộ… a...” La Thi Thi gọi tên anh si mê đắm đuối.
Cô cũng đã sắp đạt tới đỉnh cao, giọng cô quyến rũ gợi tình, làm cho người ta nghe mà xương cốt tê tái.
Hiếm khi ánh mắt của Mộ Nam Kình dao động, anh nhìn chằm chằm vào đóa hoa đang bị chà đạp một cách trắng trợn, đột nhiên một cụm từ hiện lên trong đầu anh: phá hỏng cái đẹp.
Cuối cùng anh không thể thờ ơ được nữa, anh vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh mai như dương liễu của cô gái, ngửi được mùi hương xử nữ nồng nàn xộc vào mũi, làm cho anh say mê chìm đắm.
Mộ Nam Kình chỉ kéo nhẹ một cái là đóa hoa nhầy nhụa kia kề sát vào đũng quần của anh, chỉ có một lớp quần ngăn cách.
Nước ɖa^ʍ nóng ấm của cô gái thấm vào vải quần, dính vào ɖương va^t.
đang cương to nhanh chóng của Mộ Nam Kình, thấm ướt cả thân gậy của anh.
Mộ Nam Kình cảm thấy da đầu tê tái, anh khẽ cúi người thấp xuống, kề sát vào trán cô, kéo cô gái vào ɭ*ή`g ngực.
Tấm lưng rắn chắc của người đàn ông uốn cong thành một vòng cung mạnh mẽ, bao bọc lấy cô gái, gần như là mũi chân của cô không chạm đất, vô thức choàng tay qua cổ anh, hai chân kẹp lên eo anh nhưng lại không thể leo lên được, eo của người đàn ông cao quá.
Cô ôm chặt cổ Mộ Nam Kình, vội vàng hỏi, “Tổng giám đốc Mộ, anh thấy tôi đủ ướt chưa… ưm…” Tiếng nói mềm mỏng ướt át vô cùng quyến rũ.
Mộ Nam Kình từ từ hít sâu, anh đưa ra một cái giá rẻ, “Tàm tạm… chắc được một trăm nghìn tệ.” Dứt lời,