Chương 6
hai cánh tay rắn chắc nhấc hai châ La Thi Thi lên, Mộ Nam Kình bế cô lên giường, một tiếng “cạch” vang lên, anh cởi bỏ dây lưng thả cây gậy t̸h̵ιt̸ thô dài khỏe mạnh đang giương cao cao kia.
La Thi Thi chỉ cảm giác được một một vật khổng lồ nóng bỏng dán vào a^ʍ hộ của mình.
Cô run lên theo bản năng, cô chặt lấy cổ Mộ Nam Kình, hai chân kẹp lấy eo anh rồi nhắm mắt lại chờ sự xâm lấn của ɖương va^t..
Nhưng ai ngờ ngay sau đó, cô cảm giác tяên cằm đau đớn, người đàn ông nắm lấy cằm cô, nhìn chăm chú vào cô với ánh mắt phức tạp.
“La Thi Thi, cô trêu tôi rồi thì đừng hòng chạy.” “Ưm… tôi không chạy, a….” La Thi Thi thở hổn hển, chỉ muốn ɖương va^t.
kia mau cắm vào bên trong, cô cố sức ngồi xuống đó, bờ mông đầy đặn vặn vẹo uốn éo.
“Cho tôi đi… tổng giám đốc Mộ…” Thấy phản ứng của cô như thế, Mộ Nam Kình không còn rụt rè gì nữa, anh nhấc hai chân cô lên, quy đầu nhắm vào miệng t̸h̵ιt̸ ướt át rồi anh buông tay, để gậy t̸h̵ιt̸ đâm thẳng vào màng trinh mỏng manh kia.
Cây gậy t̸h̵ιt̸ thô khỏe lập tức đâm vào động t̸h̵ιt̸ mềm mại chật hẹp của cô gái, cả cây gây t̸h̵ιt̸ đều đi vào, hàng trăm nghìn cái giác hút tяên vách t̸h̵ιt̸ của cô gái lập tức mút chặt lấy ɖương va^t.
của anh.
Hai mắt Mộ Nam Kình lộ rõ vẻ căng thẳng, anh nhấc hai đùi cô gái lên, kề sát hai bên đầu cô rồi bắt đầu đong đưa eo cắm rút kịch liệt.
“Ưm a… to quá, lớn quá… thoải mái, ưm a… tổng giám đốc Mộ, nhẹ chút đi…” Chỉ mới cắm vài cái mà cơ thể La Thi Thi đã run lên, nước ɖa^ʍ văng ra, đầu óc cô trống rỗng, lên cao trào trong những lời яên rỉ lộn xộn.
Lúc trước người ta nói ai bị liệt dương vậy nhỉ, tóm lại là không phải Mộ Nam Kình.
====================================================================== Mộ Nam Kình đè La Thi Thi lên tường, cắm rút kịch liệt mười mấy phút là đã có cảm giác muốn bắռ.
Đôi mắt đen kịt của người đàn ông nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái bên dưới, không hề bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của cô.
La Thi Thi cao trào ba lần, cô trợn mắt lên, cơ thể nhũn ra, đầu lắc lư theo động tác cắm rút của Mộ Nam Kình trông hệt như một con rối gỗ bị đứt dây, chỉ biết ngồi tяên cơ thể người đàn ông để mặc anh chà đạp.
Mồ hôi thấm ướt thái dương La Thi Thi, sợi tóc dính lên mặt cô, có vài sợi tóc đen chui vào đôi môi anh đào khẽ nhếch lên, dính nước bọt trong suốt.
Cô cứ kêu яên ư a không rõ ràng liên hồi, làm cho lòng Mộ Nam Kình ngứa ngáy không chịu nổi.
Anh nhắm mắt lại, cúi đầu kề sát vào chiếc cổ mảnh mai của cô gái, gân xanh nhô lên tяên cổ anh dính sát lấy cô, cảm nhận động mạch của cô.
Mồ hôi của hai người hòa lẫn vào nhau, như hai con thiên nga đang giao phối.
Tiếng яên rỉ của cô gái bên tai giống như những âm thanh đẹp đẽ nhất của thiên nhiên, cứ tấn công trái tim anh hết lần này tới lần khác.
Mộ Nam Kình nuốt nước bọt chạy nước rút lần cuối, hai tay anh nắm chặt lấy gốc đùi của cô gái, kéo hai đùi rộng ra hết mức có thể, ấn cô lên tường rồi tăng tốc độ va chạm vào a^ʍ hộ.
“A a… a… tổng giám đốc Mộ… ư a… tôi không chịu nổi…” Tiếng kêu của La Thi Thi dần trở nên cao √υ"t, chẳng bao lâu sau mông cô run lên, lại cao trào thêm một lần, dịch