Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

trước mặt Mộ Nam Kình.
Lớp trang điểm đậm đà đã bị mồ hôi cuốn trôi, dưới mái tóc gợn sóng trưởng thành là khuôn mặt trẻ trung của cô gái.
Làn da trắng nõn mềm mại như quả trứng đã bóc vỏ, không biết cô đã thoa sản phẩm chống lão hoá nào lên mặt.
Quả trám nhỏ mới mười chín tuổi mà giả vờ làm phụ nữ trưởng thành gì chứ?
Mộ Nam Kình nhớ đến chuyện vừa xảy ra ở nhà họ La trong thời gian gần đây, bỗng nhiên anh thấy thương xót cho cô gái.
Anh rút ngón tay dính chất lỏng nhầy nhụa ra, vuốt ve gò má cô.
“Mới chỉ vậy mà cô đã không chịu được rồi à?” Dường như trong câu nói của Mộ Nam Kình chứa ý cười khe khẽ.
“Tôi buồn ngủ…” La Thi Thi nói xong bèn dựa vào ɭ*ή`g ngực người đàn ông rồi ngủ, không quan tâm tới tư thế mở rộng hai chân.
Cô đã mơ màng buồn ngủ từ lâu, cao trào nhiều lần như thế khiến cô mất sức, không mở mắt ra nổi.
“Nhưng tôi không buồn ngủ.” Mộ Nam Kình khẽ nói, anh xoa đầu cô, “Chỉ mới bắt đầu chịch cô mà thôi.” “Ưm…” Trong lúc mơ màng, La Thi Thi hừ nhẹ, không nghe rõ những gì anh nói.
Bỗng nhiên Mộ Nam Kình cảm thấy La Thi Thi như thế này thật đáng yêu, bèn cúi đầu hôn lên khuôn mặt đỏ ửng kia.
Anh nhấc chân lên, cởi giày da và quần tây ra, thân dưới trần trụi, anh bế La Thi Thi đi về phía chiếc giường to.
====================================================================== La Thi Thi ngủ không ngon giấc chút nào.
Suốt đêm, cô mơ màng chập chờn, cảm thấy thân thể lắc lư liên tục, miệng nhỏ bên dưới luôn luôn bị lấp đầy, cứ chảy nước ướt sũng không dứt.
Bầu √υ" bị vuốt ve vừa đau vừa rát, lại có khoái cảm nhè nhẹ bên trong.
Cảm giác cắm rút quá mãnh liệt nên ngay cả khi nằm mơ, La Thi Thi cũng thấy vô số cây gậy t̸h̵ιt̸ lớn.
Lúc La Thi Thi tỉnh giấc vào sáng sớm, người cô đau nhức không chịu được, không thể bước xuống giường.
Mộ Nam Kình đã đi đâu rồi không biết, chỉ có đệm giường dính đầy những chất lỏng ɖa^ʍ đãng ám chỉ cái đêm ɖa^ʍ loạn hôm qua.
La Thi Thi nằm thừ người ra một lát, cô thầm nghĩ, chắc đây là sự phát huy vượt xa người bình thường của người bị liệt dương nhỉ.
Mộ Nam Kình dùng hết sức trong một đêm, thảo nào thường ngày anh không thể cứng được, xem ra những gì người ta đồn là thật.
La Thi Thi quấn chăn bước khập khiễng về phía phòng tắm, định tắm rồi chạy, nhưng khi cô vừa ngồi dậy thì cửa phòng đã mở ra.
La Thi Thi cứ tưởng đó là Mộ Nam Kình, bèn mỉm cười tươi rói nịnh nọt, vì kêu яên suốt đêm nên giọng cô đã khàn đi, nhưng vẫn còn nũng nịu, “Tổng giám đốc Mộ…” Nhưng người bước vào không phải Mộ Nam Kình mà là một người đàn ông trẻ mặc bộ vest sọc xanh và đeo kính.
Nhận nhầm người, Lạc Thi Thi xấu hổ 𝓁ϊếʍ môi.
Người đàn ông bước hai bước vào cửa, hai tay trước bụng một cách nghiêm nghị, anh ta khẽ gật đầu phớt lờ căn phòng lộn xộn kia, “Chào buổi sáng, cô La.” Người đàn ông vỗ tay, ba nữ hầu bước vào, mỗi người bê một cái khay.
“Cô La, tôi là Lý Nhiên, trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc Mộ, đó là những món quà gặp mặt mà tổng giám đốc Mộ tặng cô.” Dù người này cao to cường tráng nhưng thái độ lịch sự tao nhã, không đảo mắt nhìn lung tung.
La Thi Thi quấn chăn gật đầu, cô giơ tay kéo khăn che cái khay đầu tiên ra.
Bên trong là một chiếc váy đỏ không còn chưa cắt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡