Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

tag được xếp ngay ngắn, giống với chiếc váy cô mặc ngày hôm qua.
Anh rất chu đáo.
Quần áo của La Thi Thi đã bị xé nát, cô không thể mặc được nữa, bây giờ Mộ Nam Kình đưa quần áo tới đúng là như đưa than ngày tuyết.
La Thi Thi mỉm cười lấy váy, ném lên giường.
Cô mở cái khay thứ hai ra, trong đó là chi phiếu một trăm nghìn tệ và chữ ký dứt khoát của Mộ Nam Kình.
Ở cuối chữ “Kình” là một nét bút dài, phóng khoáng oai hùng.
Mộ Nam Kình trả thù lao rất hào phóng.
La Thi Thi nheo mắt vui sướng, cô ấn chi phiếu lên miệng hôn một cái, sờ sờ hai cái, không muốn buông tay.
Cô tiếp tục mở khăn che thứ ba ra, cứ tưởng là thuốc tránh thai nhưng không ngờ là một xấp văn kiện và thẻ phòng.
“Đây là…” La Thi Thi lật vài trang, mặt cô đỏ ửng, đây là một hợp đồng bao dưỡng nghiêm túc, vậy mà Mộ Nam Kình muốn bao dưỡng cô sao?
Chẳng lẽ anh muốn thỏa mãn ảo tưởng của người mắc bệnh liệt dương?
Hay là chứng minh với người đời là anh không hề mắc bệnh liệt dương?
Rất nhiều điều khoản dày đặc cô đọng lại thành một câu, chỉ cần cô đi theo Mộ Nam Kình, Mộ Nam Kình sẽ cung cấp tất cả chi phí ăn ở, đi lại cho cô, chỉ có một điều kiện là bất kỳ khi nào anh gọi, cô phải tới ngay, không có quyền từ chối.
La Thi Thi nhướng mày, cô tin chắc rằng kim chủ mình là người bệnh liệt dương, chỉ cần làm bình hoa cho Mộ Nam Kình là được, không cần phải làm gì cả, tất cả đều không mất sức.
Chuyện điên cuồng tối qua sẽ không thường xảy ra, chuyện làm ăn này cô được lời to.
“Cô La, tổng giám đốc Mộ đã dặn dò nếu cô không dị nghị gì thì cô hãy ký vào hợp đồng, nhận lấy thẻ phòng, 10 giờ sáng mai tới trụ sở chính của tập đoàn Nam Thiên báo cáo.” Giọng điệu của Lý Nhiên rất chuyên nghiệp, như đang tuyển nhân viên cho công ty chứ không phải đang dẫn mối cho ông chủ.
Tất nhiên La Thi Thi không có ý kiến, cô ký tên vào hợp đồng một cách dứt khoát, nhưng cuối cùng vẫn hỏi cái câu mình luôn thắc mắc, “Thuốc phá thai thì sao?” Loại người giàu có bạc tỷ như thế này, không có ai mượn giống để tranh giành tài sản ư?
Lý Nhiên đẩy kính mắt như đã đoán được cô sẽ hỏi câu này, anh ta lạnh nhạt nói, “Tổng giám đốc Mộ nói cô không cần phải uống thuốc, chỉ là một đứa bé thôi, ngài ấy nuôi được.” Một tiếng sau.
Lý Nhiên đứng trong văn phòng tổng giám đốc để báo cáo tình hình.
Mộ Nam Kình cầm xấp tài liệu, dùng đôi bàn tay tao nhã lật tài liệu xuống dưới cùng, nhìn thấy dòng chữ ký tên nhỏ xinh của La Thi Thi.
“Cô ấy phản ứng như thế nào?” Mộ Nam Kình hỏi.
Lý Nhiên nhớ lại, đáp đúng trọng tâm, “Cô La rất vui, nhận đồ và ký tên rất lưu loát.” “Ừ.” Mộ Nam Kình vẫn tiếc chữ như vàng như thường lệ, nhưng Lý Nhiên thề là anh ta đã thấy được nụ cười nhàn nhạt từ gương mặt không cảm xúc kia.
====================================================================== Sáng sớm hôm sau, Tập đoàn Nam Thiên là doanh nghiệp hàng đầu của Giang Thành, cũng là sản nghiệp lớn nhất của nhà họ Mộ, nằm ở trung tâm thành phố, nơi có giá nhà đất rất cao.
Người bình thường không thể sống trong tòa nhà Nam Thiên được, nơi này cũng được đảm bảo an ninh nghiêm ngặt, không có ai dám tự ý ra vào.
Khi La Thi Thi quẹt chiếc thẻ do Mộ Nam Kình đưa, cô đi thang máy chuyên dụng của tổng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡