⬅ Trước Tiếp ➡
16.1: Cháu có thích Lục Dĩ Thừa không? Cố Tùng Bác hơi sửng sốt một chút, bản thân ông ấy đã sớm bị cái nhìn của ông cụ Lục làm cho sợ hãi. Nếu ông cụ tức giận như vậy thì tại sao lại chiếu cố Cố Nhất Nặc, còn làm thủ tục chuyển viện cho cô. Nhưng ánh mắt kia của ông cụ làm cho cho Cố Tùng Bác cảm thấy không ổn chút nào. Trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người bọn họ, Cố Minh Tuyết thì vẫn đang khóc, còn Cố Tùng Bác lại đang buồn rầu trong lòng. "Con có biết quan hệ của Nhất Nặc với người tên Hứa Thụy kia không?" "Ở trường học có rất nhiều người biết, nếu như cha không tin hai người bọn họ đang qua lại với nhau thì đến trường học hỏi thử đi, sau đó cha sẽ biết thôi." Thấy con gái vô cùng chắc chắn, nên Cố Tùng Bác liền thở dài một hơi. "Tùng Bác, ông đừng bực bội nữa, Nhất Nặc chắc chắn là bị người tên Hứa Thụy kia dụ dỗ. Nếu như không có hôn ước thì không sao, nhưng mà con bé đã đính ước với nhà họ Lục rồi, làm như thế này thì làm sao được. Mặc dù ông không cần thể diện nhưng còn ông cụ Lục, cậu cả nhà họ Lục thì sao?" Cố Tùng Bác sau khi nghe vậy, lập tức cảm thấy càng đau đầu hơn: “Cái gì mà không có hôn ước thì không sao? Con gái của tôi đâu phải ai cũng có thể mơ ước được, ông cụ Lục đã biết chuyện này rồi, Nhất Nặc cũng biết bản thân cũng có hôn ước với nhà họ Lục, mà tại sao còn qua lại với Hứa Thụy, thật sự làm tôi tức muốn chết!" Trình Thi Lệ nhận thấy lời mình nói đã có tác dụng, trong thoáng chốc gương mặt lại hiện lên một nụ cười: "Tùng Bác, ông đừng tức giận nữa, sau này bắt Nhất Nặc cắt đứt với Hứa Thụy là được rồi, lại còn phải điều tra rõ ràng nguyên nhân con bé rơi xuống nước nữa, Nhất Nặc của chúng ta cũng không thể tự rơi xuống đó được." "Đã lấy được lời khai của Hứa Thụy hay chưa?" "Chứng cứ không đủ nên tạm thời cậu ta đã được thả ra, nhà họ Hứa cũng là người có tiền, chắc là đã đút lót một chút rồi." "Vậy để xem ở thành phố G bọn họ có bản lĩnh, hay là tôi có bản lĩnh." Cố Tùng Bác nói xong, liền lập tức đi ra khỏi phòng. Cố Minh Tuyết thở dài một hơi, cả người mềm nhũn rồi ngã trên người của Trình Thi Lệ, cô ta sợ bản thân sắp không xong rồi. "Mẹ, chuyện này cứ kết thúc như vậy sao? Hay là họ sẽ điều tra được là do con làm?" Cố Minh Tuyết nhỏ giọng nói với bà ta. "Con làm sao có thể không kiềm chế được như vậy? Mẹ đã nói với con rồi, ở trong trường học phải giả vờ đáng thương, giả vờ vô tội một chút để mọi người nghĩ con không xấu xa, thế nhưng con lại làm ra chuyện gì rồi, cho mẹ những thứ này sao?" Trình Thi Lệ gần như là đang hét lên. "Mẹ, con biết là lần này con quá xúc động, tất cả đều tại vì Cố Nhất Nặc." "Bản thân con đã không nhịn được thì thôi đi, nhưng con lại gây nhiều phiền toái cho mẹ như vậy. Bây giờ Hứa Thụy đã bị chúng ta liên lụy, nếu như lời cậu ta nói được xem là bằng chứng thì hoàn toàn có thể hủy hoại con hoàn toàn." "Mẹ, con biết lỗi rồi." "Bắt đầu từ bây giờ, mẹ nói cái gì con cũng phải nghe. Chuyện này còn chưa giải quyết xong, nếu như chuyện đã xảy ra như vậy thì chúng ta liền lợi dụng Hứa Thụy, đem chuyện này biến thành có lợi cho chúng ta." "Mẹ, Hứa Thụy vốn dĩ rất là rất thích Cố Nhất Nặc." "Như vậy càng tốt, con phải hiểu, nếu như con muốn thay thế vị trí của Cố Nhất Nặc thì không phải chỉ có cách giết cô ta, mà còn có thể hủy hoại danh tiếng của cô ta. Cô ta phải bị con giẫm dưới chân, cả đời cũng không thể vực dậy được, con nhớ chưa?" "Con biết rồi." Cố Minh Tuyết mặc dù nghe không hiểu lắm nhưng cũng liền gật đầu.
⬅ Trước Tiếp ➡