⬅ Trước Tiếp ➡
16.2: Cháu có thích Lục Dĩ Thừa không? Bệnh viện Từ Nhân. Cố Nhất Nặc được sắp xếp ở trong một phòng bệnh rất cao cấp, giống như là một căn hộ, còn có phòng cho người chăm sóc và một phòng khách nhỏ, cảm giác rất ấm áp. Nếu như phòng này không có giường bệnh cùng các trang thiết bị thì chắc hẳn cô cũng không biết đây là phòng ở bệnh viện. Thím Tôn có làm một ít thức ăn để đem tới phòng bệnh cho ông cụ Lục và Cố Nhất Nặc. "Ông nội, cháu không sao đâu, ông không cần đến đây chăm sóc cháu nữa đâu ạ." "Sau khi cháu ăn cơm xong thì ông với thím Tôn về nhà đi ạ, cháu tự làm được mà." Cố Nhất Nặc cảm thấy ông cụ Lục thật sự đối xử rất tốt với cô, nên cô rất sợ sau này cô sẽ làm ông cụ thất vọng. "Ông trở về cũng không có làm gì, ở đây chơi với cháu một chút cũng được, cơ thể của ông vẫn còn rất khỏe mạnh đó." Ông cụ Lục trực tiếp từ chối lời đề nghị của cô. Cố Nhất Nặc cũng không biết phải làm sao, bởi vì cô rất rõ tính tình của ông cụ. "Vậy được rồi ạ.” Ông cụ cười thầm một tiếng, cảm giác ông cụ rất giống với một đứa trẻ bướng bỉnh. Cô cũng không có tâm trạng để ăn, nên ăn rất chậm. Cô muốn biết Hứa Thụy bây giờ ra sao, điện thoại cô cũng mất rồi, không thể liên lạc được với cậu. Cô còn chưa kịp cảm ơn ơn cứu mạng của cậu. Cố Nhất Nặc ngẩng đầu lên, nhìn về phía ông cụ Lục, sau đó liền im lặng, không biết là có nên nói hay không. "Cố Nhất Nặc, cháu có tâm sự gì sao?" Cô chưa kịp nói thì ông cụ đã biết được trong lòng cô đang nghĩ gì. "Ông nội, ông có thể giúp cháu một chuyện không?" "Cháu nói thử một chút xem là chuyện gì." "Là chuyện liên quan đến Hứa Thụy, nếu như lúc đó cậu ta không xuất hiện mà cứu cháu lên, thì chắc hẳn rằng cháu đã chết đuối ở trong hồ rồi. Bây giờ cậu ấy bị vu oan như vậy, khiến cháu cảm thấy rất áy náy, ngay cả câu cảm ơn cháu cũng chưa kịp nói với cậu ấy nữa." "Nếu như cháu không nói thì ông cũng không nghĩ tới chuyện này, nếu như cậu ta cứu cháu thì chúng ta đương nhiên là phải cảm ơn. Thế nên cháu yên tâm đi, chuyện này ông sẽ giúp cháu." Ông cụ Lục đáp lại. "Ông nội, ông có biết Hứa Thụy đang như thế nào không ạ. Hơn nữa, chuyện cháu rơi xuống nước điều tra tới đâu rồi ạ?" Cố Nhất Nặc lại hỏi. Ông cụ Lục đặt đũa xuống: "Nếu như cháu không tỉnh lại thì chắc chắn Hứa Thụy sẽ gặp rắc rối, nhưng bây giờ cháu đã tỉnh rồi thì cậu ta sẽ không sao đâu." Cô thở phào nhẹ nhõm. Ông cụ cũng thở dài một cái, khi ông ấy tới bệnh viện thì Hứa Thụy vẫn còn ở đó. Thiếu niên rất sạch sẽ, lại còn rất đẹp trai. Cậu cũng không để ý bản thân mình đều đang ướt sũng mà chỉ lo lắng cho Cố Nhất Nặc, ông cụ ngay lập tức nhìn ra được là Hứa Thụy có tình cảm với cô. Ông cũng thường hay suy nghĩ, rằng có phải là ông đã sai khi cố gán ghép Cố Nhất Nặc với Dĩ Thừa rồi không. Hai đứa nhỏ này liệu có thể hạnh phúc được hay không, có thể chung sống cả đời được không. Mặc dù Cố Nhất Nặc và Lục Dĩ Thừa rất xứng đôi nhưng dù sao hai người cũng chênh lệch mười hai tuổi. "Cố Nhất Nặc, cháu thích Hứa Thụy sao?" "Ông nội, cháu với cậu ấy chỉ là bạn bè bình thường." Cô nghiêm túc trả lời ông cụ, không thể để cho ông cụ hiểu lầm được. "Vậy cháu có thích Dĩ Thừa không?" Ông cụ lại hỏi. Gương mặt Cố Nhất Nặc lập tức cứng đờ, lời nói như kẹt trong cuống họng. Lúc trước đã từng rất yêu, nhưng đời này cô không dám nữa, bây giờ còn không bằng người lạ. Thấy cô không trả lời, tâm trạng ông cụ Lục liền vui vẻ, cảm thấy hai đứa bé đúng là trời sinh một đôi. "Cháu ăn xong thì lên giường nằm đi, cháu bị sặc rất nhiều nước, thế nên phải truyền nước để đề phòng cảm lạnh. Buổi tối cháu ăn một chút cháo với một số món thanh đạm, có được không?" Cô quả thật là không theo kịp suy nghĩ của ông cụ, ngơ ngác mà gật đầu một cái. ... "Đó là Hứa Thụy." "Cậu ta không bị bắt lại sao?" Trong sân trường, rất nhiều học sinh thấy bóng dáng của Hứa Thụy, tụ tập lại mà bàn luận sôi nổi. Hứa Thụy dừng xe đạp lại, nhìn cách đó không xa có rất nhiều bạn học đang nhìn mình rồi chỉ trỏ, liền đeo cặp sách lên, nhanh bước rời đi.
⬅ Trước Tiếp ➡