⬅ Trước Tiếp ➡
17.1: Lục Dĩ Thừa đã biết! "Sao không bắt giam vậy, rõ ràng cậu ta là tội phạm giết người cơ mà." "Cậu đừng nói bậy, Cố Nhất Nặc rơi xuống nước đâu phải là vì cậu ấy đâu, Hứa Thụy còn cứu Nhất Nặc một mạng mà." "Vậy tại sao cậu ấy lại xuất hiện đúng lúc như vậy, có ai lại đến vắng người đó chứ." "Tớ nghe nói Cố Nhất Nặc đã đính hôn với cậu cả nhà họ Lục rồi đấy." "Thật không, tin này chắc chắn sẽ rất bùng nổ đấy." "Có phải vì thế mà Cố Nhất Nặc mới bỏ Hứa Thụy, sau đó trong lòng cậu ta cảm thấy không phục, liền xuất hiện ý định giết người." "Không đúng, có thể bọn họ ở nơi đó làm chuyện gì mờ ám hay không, dù sao ngày nào bọn họ cũng liếc mắt đưa tình với nhau mà." "Vốn dĩ hai người đó đã được công nhận là một đôi rồi mà. Sao Cố Nhất Nặc có thể đính hôn nhanh như vậy, cậu nghĩ thử xem." Cố Minh Tuyết nghe thấy những lời bàn tán trước mặt, liền cười khẽ một tiếng. Cố Nhất Nặc, cô chờ đó, chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu, mà sẽ còn trở nên ngày càng thú vị. Trong vòng một ngày, cả sân trường đều ngập tràn những lời bán tán. Có người nói rằng Hứa Thụy cùng Cố Nhất Nặc hay hẹn gặp nhau ở trong rừng cây nhỏ, hai người ôm hôn rồi làm ra chuyện vô cùng khiếm nhã. Sau đó, có một số tấm hình không rõ được truyền ra ngoài. Học sinh cấp ba hẹn ở sân trường. Vào ngày thứ hai khi cô lao công làm vệ sinh thì liền phát hiện ra một tấm hình. Sau đó, lại có thêm mấy bức ảnh lan truyền ra ngoài. Trong ảnh là bao cao su cùng với kẹp tóc của Cố Nhất Nặc. Ngay lập tức, liền xuất hiện nhiều lời đồn nói cô đã từng phá thai. Có những tấm hình rất mờ, có tấm là hình chụp của một tờ giấy báo thai có tên của Cố Nhất Nặc, một tấm khác là chụp một cô gái có bóng dáng rất giống cô đi vào khu khám phụ khoa, còn có một tấm là bóng lưng đứng trước phòng khám thai. Từng tấm hình đều tạo ra một làn sóng lớn trong trường, trên mạng lúc nào cũng bàn tán sôi nổi, luôn là chủ đề nóng của học sinh trung học phổ thông. Khi Cố Tùng Bác thấy những cái này thì liền tức giận đến xanh mặt. Gần đây ông đúng là rất xui xẻo, chuyện của Tiểu Tuyết mới vừa làm dịu xuống một chút thì bây giờ lại đến Cố Nhất Nặc, con bé không chỉ là con gái cả của nhà họ Cố mà còn là con dâu nhà họ Lục. Nếu như ông Lục và bà Lục thấy những tin tức này thì ông không biết họ sẽ nghĩ gì về Nhất Nặc nữa, hai người bọn họ chỉ muốn làm theo ý nguyện của ông cụ Lục, cho nên mới nhận người con dâu này. Còn về phần Lục Dĩ Thừa, nếu đã là một người đàn ông thì sao có thể chịu đựng được những chuyện này. "Cha, đầu của cha đã đỡ đau chưa? Đây là canh gà, cha uống một chút đi." Cố Minh Tuyết đưa canh gà đến trước mặt Cố Tùng Bác. Cố Tùng Bác liền cảm thấy ấm áp, từ nhỏ đến lớn thì chỉ có tiểu Tuyết mới thân thiết với ông nhất. "Con đến đây, ngồi bên cạnh cha." "Cha, chuyện của chị bây giờ ồn ào như vậy, chắc chắn là sẽ ảnh hưởng không tốt với danh tiếng của chị." Cố Tùng Bác làm sao có thể không biết việc này, nhưng mà chuyện này quá ồn ào, không thể nào ép xuống được, còn càng ngày càng rối loạn hơn, tốc độ tung tin rất nhanh, làm cho ông ấy chuẩn bị không kịp. "Cha đang suy nghĩ biện pháp, hiếm khi thấy con quan tâm chị như vậy, chị rơi xuống nước cũng dính líu tới con, để cho con phải tủi thân rồi."' Cố Minh Tuyết liền đỏ mắt, vừa cảm động vừa tủi thân: "Cha, cha tin con đi, con thật sự không có đẩy chị xuống nước." "Con là con gái của ba, tính cách con như thế nào, cha lại còn không biết sao?" Lúc đầu ông ấy còn có chút nghi ngờ, bởi vì lúc đó Tiểu Tuyết ở cùng với Cố Nhất Nặc, nhưng bây giờ xem ra tất cả đều là tại Hứa Thụy. "Cha, con chịu thiệt cũng không sao đâu, chỉ cần cha tin tưởng con thì dù cho con có bị vu oan, bị bắt ngồi tù cũng đều không sao." Cô ta khóc lớn. Sau đó cô ta liền nhào vào trong ngực Cố Tùng Bác. “Được được, đừng khóc.” Cố Tùng Bác xoa xoa vai Cố Minh Tuyết, nhẹ giọng an ủi. "Cha, dù sao trong chuyện này chị cũng là nạn nhân, cha cũng đừng có tức giận với chị, tất cả đều là tại Hứa Thụy, nhất định là cậu ta dụ dỗ chị, muốn trèo cao vào nhà chúng ta."
⬅ Trước Tiếp ➡