⬅ Trước Tiếp ➡
17.2: Lục Dĩ Thừa đã biết! Cố Tùng Bác vừa nghe thấy liền cảm thấy rất đúng đắn, có rất nhiều người muốn tạo quan hệ tốt với ông ấy, chắc chắn nhà họ Hứa cũng giống vậy. Nếu không thì lúc trước Nhất Nặc cũng sẽ không nhắc tới hạng mục gì đó của công ty nhà họ Hứa với ông ấy. Ông ấy lập tức cầm điện lên, gọi một số điện thoại: "Trợ lý Dư, cho người dừng tất cả các hạng mục lại, chúng ta không đầu tư nữa, trước hết đừng hợp tác với công ty Hứa thị." Cố Tùng Bác muốn cho nhà họ Hứa không thể sống dễ dàng ở thành phố G, nếu đã dám dụ dỗ con gái của ông ấy, lại còn làm ông ấy mất hết thể diện, tất nhiên là phải trả giá thật lớn. Cố Minh Tuyết cúi đầu cười một tiếng, trong mắt lóe lên tia đắc ý. Cố Nhất Nặc đang ở trong phòng bệnh, nếu không ăn cũng chỉ là ngủ. Cô ở đây đến ngày thứ ba thì đã không chịu nổi. Hôm nay y tá tới xem cô, thì đã không còn treo nước biển lên nữa, điều này có nghĩa là cô có thể được xuất viện. Ông cụ Lục mỗi sáng bảy giờ thì đều đến đây, rồi đúng tám giờ tối mới trở về, ông cụ cứ như thế đã được ba ngày. "Ông nội." Cố Nhất Nặc gọi ông một tiếng. "Sao vậy?" Ông cụ ngẩng đầu lên tiếng. "Hôm nay cháu đã có thể xuất viện rồi." "Không được, sắc mặt cháu vẫn còn kém lắm, ở thêm mấy ngày nữa đi." "Nhưng cháu còn phải đi học nữa, năm nay cháu lên lớp 12 rồi." "Nếu không thì để ông thuê một thầy giáo, giúp cháu học thêm." Cố Nhất Nặc thật sự có hơi bị ông thuyết phục, nhưng sau khi nghĩ lại thì liền đi tới trước mắt ông cụ, vươn tay vươn chân: "Ông nội, ông nhìn thử xem, cháu nhảy được đây này, cháu thật sự là khỏe rồi." Ông cụ Lục có hơi buồn cười, trong mắt đều là cưng chiều: "Không được, cháu ở đây thêm mấy ngày nữa đi." “A.” Cố Nhất Nặc kêu một tiếng, sau đó mới nhìn dáng vẻ của ông cụ, trong lòng có hơi nghi ngờ là ông cụ không muốn mình xuất viện. "Ông nội, vậy ông có thể nói Tiểu Lưu cho cháu mượn máy tính được không, cháu muốn tra một ít tư liệu học tập." Ông cụ tháo mắt kính, rồi nghiêm nghị nói: "Cháu còn chưa hồi phục hoàn toàn đâu, nếu như mệt mỏi nữa thì sao, bây giờ cháu cứ nghỉ ngơi trước đi, nghỉ học có hai ba ngày thì cũng không ảnh hưởng gì.” Thực sự là ảnh hưởng rất lớn nha. Bây giờ đột nhiên cô lại đến trường, việc này vốn dĩ đã phí sức rồi, trong lớp học cô lại rất mơ màng, chỉ có dựa vào trí nhớ trước kia mà tiếp thu kiến thức, kết hợp với việc học mới bù lại được. Nếu không thì việc thi đại học phải tính làm sao. Thật ra thì cô muốn mượn máy tính cũng không hoàn toàn là để học, cô phát hiện mấy ngày nay mình toàn ở trong bệnh viện, hai mẹ con kia lại rất thủ đoạn, nhất định đã đi nước cờ tiếp theo. Cô bây giờ không biết được rốt cuộc là Cố Minh Tuyết cùng với Trình Thi Lệ muốn làm gì. "Cháu muốn máy mượn máy tính." "Không được." "Cháu muốn máy mượn máy tính." "Không được." Cố Nhất Nặc liền xoay người, ra khỏi phòng bệnh. Ông cụ thấy thế thì lập tức cầm gậy đuổi theo, con bé này làm sao lại gắt gỏng như vậy, ông cũng đã sai người đi giải quyết những chuyện kia rồi. Bên ngoài xuất hiện nhiều lời đồn đãi khó nghe như vậy, đến ông còn không nghe nổi thì làm sao một đứa bé có thể chấp nhận được. Lần này, bất kể là ai làm ra việc này đi nữa thì đều cũng phải trả giá thật lớn, điều tra rất nhanh sẽ có kết quả, ông nhất định phải bảo vệ Cố Nhất Nặc, không để cho những lời kia làm cho cô buồn. "Chị ơi, em muốn đi làm thủ tục xuất viện." Cô trực tiếp nói với y tá.
⬅ Trước Tiếp ➡