Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

nhẹ nhàng vuốt lưng an ủi hắn.
Nhìn đi.
Chỉ cần tôi lộ ra vẻ yếu ớt như vậy thì chị nhất định sẽ tới giúp tôi thôi.
Chỉ cần vẻ mặt của tôi giả bộ đáng thương hơn, động tác của tôi yếu ớt hơn, giả vờ như không biết gì, thì chị nhất định sẽ không thể từ chối tôi được.
Cảm xúc của hắn dần bình ổn trước sự chăm sóc của cô, hắn không để quá trình đó diễn ra quá nhanh hay quá chậm chính là vì hắn muốn cô thấy được rằng hắn đang an yên trong sự dịu dàng của mình.
Khi Chu Ninh đang chuẩn bị bữa cơm thì Trần Diễn đang nhìn cô dọn bữa, hắn uống vài ngụm nước rồi lại nhấc đũa lên ăn, nhàn nhã mà ăn cơm.
Thỉnh thoảng Trần Diễn quay đầu lại xem TV để giải tỏa căng thẳng, dù sao thì hắn cũng là một nam sinh mười sáu tuổi, rất "trong sáng" và mới năm nhất cấp ba, đã vậy còn là em chồng của cô, thế nên hắn mới tỏ vẻ lịch sự và xa cách.
Thực chất là hắn muốn từng bước ăn sạch Chu Ninh.
Chu Ninh không để bụng chuyện ngày hôm qua, chẳng qua đây cũng là việc ngoài ý muốn mà thôi.
Nhưng trong lòng Chu Ninh thực sự cảm thấy có lỗi với Trần Diễn, cô cảm thấy như mình đã khiến một chàng trai trẻ xuất chúng lạc lối, vì vậy cô ấy lại càng quyết tâm đối xử tốt hơn với Trần Diễn.
Ví dụ như khi Trần Diễn đang xem phim, thì cô vô cùng quan tâm đưa cho hắn một cây kem hoặc một miếng dưa hấu lạnh.
Chu Ninh luôn hỏi hắn muốn ăn món gì cho bữa tối, sau đó cô sẽ cố gắng nấu theo ý thích của hắn.
Có lúc là t̸h̵ιt̸ heo xé vị cá, đôi khi là súp sườn ngô, hoặc có thể là bánh bao chiên và đậu phụ…Chỉ cần là món cô biết nấu thì cô sẽ hết lòng mà làm.
Tuy rằng không phải món nào cũng ngon nhưng cô cũng đã cố gắng làm rất nhiều món.
Vài ngày trôi qua, nhìn thấy Trần Diễn vui vẻ như thế, có lẽ hắn đã không còn quan tâm đến việc xảy ra vào ngày hôm đó nữa.
Vì vậy, ngoài việc thỉnh thoảng Chu Ninh lại cùng Trần Diễn ra ngoài tham quan các danh lam thắng cảnh, cuộc sống dường như đã trở lại guồng quay bình thường.
Chu Ninh lại bắt đầu tìm kiếm mua thêm những loại thuốc cường dương cho Trần Kiệt, tìm đến hoa cả mắt nhưng cô không biết chọn loại nào.
Nghe được bạn mình giới thiệu một loại khá tốt thì cô nhanh chóng mua, định bụng sẽ cho chồng mình sử dụng thử để xem xem Trần Kiệt có như cũ mà không cương cứng được nữa hay không.
Sau khi mua xong, Chu Ninh lại vào phòng vẽ tranh, cô không để ý rằng Trần Diễn đã lẳng lặng vào phòng để xem cô làm việc.
Thấy cô cuối cùng cũng ngừng cọ, Trần Diễn đem cho cô một ly nước chanh bạc hà và nói: “Chị vẽ đẹp thật đấy".
Chu Ninh cầm lấy ly nước uống một hớp, hơi lạnh của viên đá truyền khắp cả người khiến cô cảm thấy dễ chịu vô cùng.
“Thật sao?” “Vâng, đẹp thật mà” Trần Diễn cúi đầu vừa vặn ngay lúc Chu Ninh đang ngẩng đầu lên, ánh mắt cả hai người chạm nhau khiến hắn cảm thấy chính mình sắp rơi vào đôi mắt mê hoặc ấy.
“Chị à, có thể vẽ tặng em một bức được không?
Vẽ gì cũng được ạ” Chu Ninh rất có hứng, cô nhặt cây bút chì và cuốn sổ phác thảo đã lâu không dùng đến, quay sang Trần Diễn và bảo hắn hãy lấy một chiếc ghế đẩu và ngồi xuống.
“Vậy để chị vẽ em nhé” Sau khi Chu Ninh nói xong cô chú tâm, cẩn thận cầm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡