Chương 9
lều.
“Chị dâu...
chị...
chị sao vậy?” Trần Diễn thẹn thùng cúi đầu, xấu hổ vì phản ứng sinh lý tяên thân thể mình, hơn nữa người đứng đối diện là là Chu Ninh nên càng thẹn thùng cúi đầu thấp hơn.
“Chị à, xin lỗi chị...” Chu Ninh lập tức hiểu ý của Trần Diễn, cậu ta đang xin lỗi vì đã nhìn thấy ngực của cô, và anh cũng xin lỗi vì đã lỡ cương cứng.
“Không sao, không có gì” Chu Ninh cảm thấy Trần Diễn căn bản không cần thiết phải xin lỗi mình vì cô là người thủ ɖa^ʍ trong nhà vệ sinh và chỉ quấn mình trong một chiếc khăn tắm.
Trần Diễn chỉ tình cờ ra ngoài đi vệ sinh, nhất định là vì cô mình đã ở trong nhà vệ sinh quá lâu thôi.
Dù gì cậu ta cũng là đàn ông, lỡ nhìn thấy cảnh xuân đẹp đẽ như vậy mà ɖương va^t.
không cương lên mới là lạ.
Sau khi nghĩ như vậy thì cô cảm thấy rất ngượng ngùng, chỉ muốn nhanh chóng trở về phòng ngủ.
Mới đi được vài bước, cô đã bị cậu níu lại từ phía sau, quay đầu lại thì nhìn thấy sắc mặt Trần Diễn càng ngày càng đỏ, nói: “Chị ơi, em đau quá, đau quá, phải làm sao đây?" Cô chỉ kịp nghĩ rằng Trần Diễn đang như một củ khoai tây nóng phỏng tay mà cô lại không thể buông ra, tiến không được mà lùi cũng không xong.
“Chị à, chị có thể giúp em được không?” Trần Diễn hỏi.
Chu Ninh thực sự chỉ muốn giải thích cho Trần Diễn hiểu rằng đây là một hiện tượng sinh lý bình thường và hắn chỉ cần tự mình thủ ɖa^ʍ là xong.
Nhưng dù sao Trần Diễn cũng chỉ là một học sinh trung học mười sáu tuổi, lại nằm trong top 10 của lớp, hẳn là một cậu bé ngoan, nên có vẻ như cậu không thật sự hiểu về phương diện này, nếu không sẽ không lo lắng đến như vậy.
Thế nên Chu Ninh mới kéo tay cậu, hai người cùng nhau vào nhà vệ sinh.
Nhìn cự vật giữa hai chân cậu không xìu xuống mà lại càng sưng lớn thêm nên không khí đang bao trùm hai người trở nên mờ mịt trong sắc tình.
“Trần Diễn, em có thể dùng chính tay mình để giải quyết” "Làm sao bây giờ?
Chị nhắm mắt lại được không?" Cô đoán được cậu ta định làm gì nên ngoan ngoãn lấy tay che mắt, tay kia thì giữ nguyên chiếc khăn tắm.
Nếu nói về khả năng diễn xuất thì Trần Diễn xứng đáng được gọi là gọi là ngôi sao điện ảnh.
Hôm nay Trần Diễn cố ý dậy muộn, đến khoảng hai giờ chiều vẫn chưa ra khỏi phòng ngủ.
Chu Ninh cảm thấy có gì đó không ổn, đầu tiên cô đứng ngoài cửa và hỏi tình hình của Trần Diễn nhưng cô không nghe hắn trả lời nên đã trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Trong phòng không mở mở đèn, đến một tia sáng cũng không có, làm cho người ta không cảm giác được hiện tại đang là ban ngày.
Trần Diễn nằm trùm mền tяên giường, Chu Ninh đến gần xốc chăn lên để nhìn xem hắn có đang bị bệnh không.
Khi cô chạm vào người Trần Diễn thì cả người hắn hơi run rẩy.
“Trần Diễn, em không khỏe sao, có muốn đi bệnh viện không?" “Không sao…” "Nếu như cảm thấy không thoải mái nhất định phải nói cho chị biết, ở đây chị là người thân của em mà, là chị dâu đấy” “Chỉ là em cảm thấy rất kì lạ…” “Kì lạ như thế nào?” “Em sợ làm bẩn chị, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện tối qua...
thì em lại cảm thấy rất dễ chịu..." “Chị à, có phải là rất kì lạ hay không?” Chu Ninh cảm thấy mình đã phạm phải sai lầm lớn nên mới khiến Trần Diễn trở nên như vậy, cô chỉ đành