Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

màu vàng dịu nhẹ.
Anh không khỏi nghĩ đến ngày đó cũng như thế, cô mặc bộ đồ ngủ mỏng rộng thùng thình, mọi phòng thủ tяên cơ thể cô đều bị loại bỏ trước mặt anh, ngay cả khuôn mặt xinh đẹp, rực rỡ của cô cũng vì không trang điểm nên lộ ra vẻ ngây ngô hiền hòa, anh mới nhớ ra, cho dù Thời Di đã trưởng thành rồi, cũng chỉ mới hai mươi ba tuổi thôi.
Chính là đang vào tuổi thanh xuân, là khoảng thời gian tuyệt vời để tận hưởng tình yêu.
Cô nhướng mày nhìn anh, nhếch khóe miệng, tạo thành lúm đồng tiền nhỏ tяên má, nhàn nhạt, đó là một nụ hôn Chúa để lại tяên mặt cô.
Trông xinh đẹp hơn, Thời Dung tự nghĩ, có lẽ vì chuyện tình duyên suôn sẻ nên đôi mắt cô trở nên sáng hơn, như thể những ngôi sao tяên bầu trời được đưa vào đôi mắt ấy, bỏ lại đêm trống, để cô phát ra ánh sao sáng.
“Sao vậy?” Thời Dung nhìn đồ trong tay, âm thầm xác nhận đồ đạc trong cặp, không thiếu thứ gì.
Anh không muốn lặp lại những sai lầm tương tự.
Thời Di còn ngái ngủ, giọng nói có chút khàn khàn: “Sao dạo này chú ra ngoài sớm thế?
Cháu phải dậy sớm chỉ để pha cho chú một tách cà phê thôi.” Vừa nói, cô vừa ngáp dài, tựa người vào chiếc bàn nhỏ ở cửa như không có xương.
Vì cơ thể cô nghiêng về phía trước nên chiếc áo ngắn theo chuyển động của cô bị cuộn lên, chiếc rốn nhỏ nhắn hơi lộ ra.
Yết hầu của anh nhấp nhô, những đường gân ở cổ hơi co giật mất kiểm soát.
Không phải Thời Dung chưa bao giờ nhìn thấy rốn của phụ nữ, mỗi mùa hè, anh đều đi nghỉ dưỡng bên bờ biển ở khắp nơi tяên thế giới.
Nằm tяên ghế dài bên bãi cát trắng mịn, một nửa số phụ nữ đi ngang qua chỉ có hai mảnh vải mỏng treo tяên người, không che được cái rốn, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy nó có thể mang lại bất kỳ tác động kích thích hay hấp dẫn nào cho mình.
Hay nói rõ hơn, đó chỉ là những cơ quan còn lại dùng để vận chuyển chất dinh dưỡng khi còn trong cơ thể mẹ.
Anh tự nhủ.
“Cứ ngủ đi, không cần pha cà phê cho chú đâu.” Thời Dung nói nhưng vẫn thuận theo đưa tay ra: “Trời còn lạnh, đừng mặc ít quá.” Thời Di không nói gì, chỉ đưa cốc cà phê trong tay cho anh, trầm giọng nói thêm: “Đây là Blue Mountain No.1 của Jamaica, chú không quen uống bên ngoài.” Cô còn thực sự hiểu.
“Chú không nhớ đã mua hạt cà phê Blue Mountain No.1.” Mùi thơm của cà phê vừa xay vẫn còn đọng lại tяên chóp mũi Thời Dung.
Dù anh không muốn thừa nhận nhưng mùi cà phê mới xay anh đã nhận được trong thời gian này thực sự đã kích thích vị giác của anh.
“Cháu mua.” Thời Di uể oải cười, hất tung những lọn tóc rơi trước trán: “Sản phẩm đặc biệt được tuyển chọn từ quán cà phê Quatern, giật được từ một quý bà đeo đầy vàng bạc, con mèo Ba Tư lông dài bà ấy ôm tяên tay đã khiến cháu bị dị ứng suốt ba ngày.” Những cảnh cô miêu tả khiến Thời Dung suýt bật cười.
“Nếu bị dị ứng thì đến bệnh viện lấy thuốc.” Thời Dung nói tiếp: “Như vậy cháu sẽ bớt chịu khổ hơn.” “Ồ, nhưng ở nhà mình có bác sĩ, sao cháu phải đến bệnh viện?” Thời Dung nhìn cô, không khỏi thắc mắc ý tứ trong lời nói của cô - Viễn Chu?
Có lẽ đang nói về cậu ta?
Anh tránh ánh mắt của cô, nghiêm túc nói: “Bác sĩ chỉnh hình không thể kê đơn thuốc dị ứng.” “Ừm.” Cô gật đầu: “Vậy lần sau nếu cháu bị ngã và


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡