Chương 17
bị thương ở chân, sẽ nhờ cảnh sát đưa cháu về nhà.
Ai bảo cháu có một bác sĩ giỏi ở nhà?” Anh cũng không thích nghe điều này, chọc chọc trán cô nói: “Ngủ tiếp đi, ngày mai không cần dậy sớm.” Thời Di than thở “Haizzz” rồi dựa vào cạnh cửa, nhìn anh thay đôi dép đi trong nhà ra, rồi đi ra ngoài.
Cô chợt nghĩ tới điều gì đó.
“Này,” Cô mỉm cười phong tình vạn chủng nói: “Chú út, nhà chú cách âm rất tốt, bình thường lúc chú về, cháu không nghe thấy được tiếng động, sau này khi chú về chú nhớ gõ cửa, để cháu biết chú đã về, được chứ?” Anh dừng lại, vô thức яên khẽ trong cổ họng.
Cảm thấy tội lỗi, có phải cô đã nhận thấy điều gì không.
...Đêm đó, khi anh đang ý loạn tình mê, có phải đã vô tình gọi tên cô?
Nhưng cô cũng không nói thêm gì nữa, đẩy anh từ phía sau, cơ thể ở rất gần, nhưng không hề chạm vào lưng anh, giống như một luồng không khí ấm áp thơm tho từ phía sau nhẹ nhàng lướt tới, bao phủ một lấy anh.
“Chú mau đi đi, đừng để muộn?” Thời Dung nghiêng đầu, cụp mắt xuống, ánh mắt chuyển động, như có thứ gì đó sắp chui ra từ sâu trong đôi mắt đen của anh.
“Cháu nghe nói có một cửa hàng bánh cuộn t̸h̵ιt̸ xông khói nổi tiếng tяên phố Nam Than,” cô nói rồi mỉm cười với anh: “Chú út ơi, hôm nay chú về sớm nhé, đừng ăn tối, chúng ta cùng đi ăn thử đi.” Cánh cửa đã đóng lại trước mặt anh.
Thời Dung bối rối, tự hỏi liệu cô có nhận ra cái đêm lố bịch mấy đêm trước hay không.
Tại sao cô lại đưa ra vấn đề cách âm?
Có phải cô nghe thấy gì không?
Khi Thời Dung khởi động xe, anh đột nhiên dừng động tác.
Không, cũng không đúng.
Kể từ khi rời khỏi nhà họ Thời, anh đã hoàn toàn buông bỏ cuộc sống xa hoa trước đây, những chiếc xe hơi và biệt thự sang trọng không còn liên quan gì đến anh nữa, nhưng dù vậy, anh vẫn có những yêu cầu cơ bản nhất về chất lượng như trước kia: sự ổn định của chiếc xe, an ninh cho ngôi nhà và cách âm.
Ý nghĩ đó cứ lởn vởn trong đầu anh, anh đã nghĩ thông suốt.
Anh biết nhà mình cách âm tốt thế nào.
Nhưng trong căn phòng cách âm tốt như vậy, tại sao lại có thể phát ra những tiếng thở gấp rõ ràng như vậy?
Âm thanh tuy nhỏ nhưng lại cực kỳ rõ ràng, giống như có người cố ý truyền âm thanh qua khe cửa.
Trừ phi đêm đó Thời Di không nằm trong phòng của cô, đóng cửa và lén lút thủ ɖa^ʍ.
Thay vào đó, cô có gan lán dựa vào cửa phòng của anh, dạng chân яên rỉ không kiềm chế ở bên cạnh cửa.
Nếu lúc đó anh nghe theo lời ác quỷ khẽ nói, như vậy vừa mở cửa ra, sẽ nhìn thấy người phụ nữ phóng đãng dang rộng hai chân cho anh, khoe ra vườn hoa riêng tư nhất của mình - lúc đó, bọn họ sẽ bị dục vọng hun đỏ, thậm chí không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra với hai người.
Những tưởng tượng điên cuồng đốt cháy thần kinh của anh, anh яên rỉ, mơ hồ cảm thấy ɖương va^t.
dưới người mình cũng đang hồi sinh, cứng đến mức đau nhức.
Người phụ nữ chết tiệt này cố tình làm điều đó.
Sức quyến rũ của Thời Di khiến Viễn Chu hồn phi phách lạc.
Viễn Chu chưa bao giờ nghĩ tới cậu ta sẽ nghiện tình yêu ảo tưởng, không cách nào tự giải thoát - cô ở trước mặt cậu ta có thái độ lãnh đạm khiến cậu ta cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.
Cậu ta có thể nhìn