⬅ Trước Tiếp ➡

rồi hướng vào bên trong cô mà đâm thật mạnh Dương vật đỏ tím dữ tợn không ngừng ra vào chỗ huyệt đỏ của cô, cô dùng sức xoa nắn ngực mình, một cái tay khác bắt chước dương vật cắm vào huyệt của mình.
Chỉ là ngón tay quá nhỏ rồi, cô cũng không biết phải làm như thế nào mình mới thoải mái, lăn lộn hơn nửa ngày, cô mới mệt mỏi từ toilet đi ra.
Phó Nhàn Linh dậy sớm, sau khi vệ sinh cá nhân xong trở về phòng thay quần áo, xách túi chuẩn bị ra ngoài.
Trương Tuyền Phong cũng dậy từ sớm, hắn từ phòng tắm đi ra nhìn thấy cô đang thay giày ở cửa ra vào, có chút kinh ngạc hỏi "Hôm nay em đi đâu vậy?" Bình thường Phó Nhàn Linh đi mua thức ăn cũng chỉ mang theo một cái túi tote đi chợ, hôm nay cô lại ăn mặc rất lịch sự, áo sơ mi trắng phối với quần tây, còn đeo một chiếc túi xách.
Chiếc túi này là cô mua từ lúc mới kết hôn, hắn mới chỉ thấy cô dùng vài lần lúc đi làm, ngày thường gần như không dùng tới.
" Đi làm." Phó Nhàn Linh thay giày xong, cô quay người bước ra ngoài mà không nhìn hắn.
Thấy biểu cảm của cô không đúng, Trương Tuyền Phong xỏ giày đuổi theo Phó Nhàn Linh.
"Hôm nay em đi làm sao?
Sao đột nhiên lại muốn đi làm?" Thang máy mở cửa ra, Phó Nhàn Linh bước vào, ở trong thang máy còn có người ở tầng trên đi xuống, Trương Tuyền Phong nhìn đối phương gật gật đầu chào hỏi.
Hắn đứng cạnh Phó Nhàn Linh, thấp giọng hỏi "Sao em không nói gì cho anh biết?" Phó Nhàn Linh nghĩ thầm, anh đi cặp bồ ở bên ngoài cũng đâu có nói cho tôi biết.
Tối qua cô bị mộng xuân giày vò cả đêm, ngủ cũng không được ngon giấc, hiện tại chẳng có tâm tình để ý đến hắn.
Chỉ là khi xuống đến tầng tiếp theo lại nhìn thấy cậu thanh niên kia, da đầu cô đột nhiên như muốn nổ tung, da gà bắt đầu dựng hết lên.
Cô bất giác dùng tay ấn vào da gà rồi cúi đầụ Vu Hướng Tây nhìn thấy cô hai mắt liền sáng lên, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô ăn mặc như thế này.
Chiếc áo sơ mi trắng làm cho làn da của cô trở nên trắng sáng, chiếc quần âu khiến vòng eo của cô trông nhỏ hơn, rõ ràng là bộ dạng già dặn nhưng lại rất quyến rũ.
Khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô, ánh sáng trong mắt cậu lập tức yếu đi rất nhiềụ Vu Hướng Tây bước vào, nhìn cô nói " Chào buổi sáng chị." Phó Nhàn Linh cảm thấy da đầu tê dại khi nghe thấy giọng nói này.
Trong giấc mơ đêm qua, cô không biết mình đã bị giọng nói này ám ảnh bao nhiêu lâụ Cô trả lời có chút không tự nhiên.
" Chào." Trương Tuyền Phong cau mày kéo cánh tay cô, "Anh đang hỏi em sao đột nhiên lại muốn đi làm, sao em không trả lời anh?" Cậu cau mày nhìn động tác của Trương Tuyền Phong, muốn bước tới như chặn giữa hai người Trương Tuyền Phong và Phó Nhàn Linh.
Cô thấy tình thế có vẻ cấp bách, lúc này mới chịu lên tiếng " Chỉ là tự dưng muốn đi làm, anh đi công tác cũng đâu nói cho em." Vu Hướng Tây dừng lại, đứng quay lưng về phía cô, chiếc ba lô sau lưng nhẹ nhàng cọ vào tay cô.
Phó Nhàn Linh ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt quan tâm của cậụ Cô lại vội vàng cúi đầu xuống.
" Chỗ đấy ở đâu?" Trương Tuyền Phong nhìn đồng hồ.
"Anh đưa em đi." Phó Nhàn Linh không


⬅ Trước Tiếp ➡