⬅ Trước Tiếp ➡

từ chối, chỉ là vẻ mặt có chút không vui.
Trương Tuyền Phong cũng đang tức giận, lúc ra khỏi thang máy liền hỏi cô " Không phải bảo ở nhà để chuẩn bị mang thai sao?
Sao đột nhiên lại muốn đi làm, ba mẹ em có biết không?" Phó Nhàn Linh dừng lại nhìn hắn "Anh còn gì muốn hỏi không?" Trương Tuyền Phong nhíu mày nhìn cô.
" Rốt cuộc em bị làm sao vậy?" Phó Nhàn Linh đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, cô ước mình có thể xé bỏ lớp mặt nạ đạo đức giả của người đàn ông trước mặt mình ngay tại chỗ, nói với hắn rằng chính hắn cũng đang lừa dối, để cho tất cả những chuyện này đều có thể dừng lại.
Nhìn thấy cậu thanh niên đang ở phía sau Trương Tuyền Phong cũng dừng lại, cô đành quay mặt đi chỗ khác.
Trương Tuyền Phong sai thì hắn phải tự chịu lấy, nhưng cô cũng không muốn liên lụy đến người khác.
Phó Nhàn Linh đi tiếp về trước, đúng lúc này Trương Tuyền Phong lại có điện thoại, hắn vội vàng nghe lại gọi với theo cô.
"Đợi anh, để anh đưa em đi." Phó Nhàn Linh không thèm quay đầu lại nhìn "Tôi tự đi được, không cần anh đưa." Xe của Trương Tuyền Phong vẫn còn ở trong nhà để xe, hắn nhìn theo bóng lưng của Phó Nhàn Linh, cuối cùng vẫn nghe điện thoại xong mới lái xe đi.
Phó Nhàn Linh bắt taxi ra khỏi khu chung cư, vừa lên xe thì nghe thấy tiếng hét từ phía sau, cô quay đầu lại nhìn thì Vu Hướng Tây đã lao về phía cô với một túi đồ ăn sáng trên tay.
Cậu chạy đến bên cô, đưa đồ trên tay cho cô, "Chị ơi, mời chị ăn sáng." Phó Nhàn Linh chưa kịp ăn sáng, cô nhìn xuống đồ trong túi.
Bên trong có bánh bao hấp, trứng trà và một túi sữa đậu nành, chúng được bày bán ở cổng khu chung cư.
Nhưng hai năm nay cô chưa mua đồ ăn sáng, hầu như đều là tự làm ở nhà.
Phó Nhàn Linh nhận lấy, nói cảm ơn với Vu Hướng Tây.
Ăn đồ của người khác thì nói chuyện với người ta cũng dễ hơn.
Lúc chuẩn bị lên xe cô hỏi Vu Hướng Tây "Cậu tới trường sao?" Thấy cậu gật đầu với đôi mắt sáng ngời, cô ngồi vào trong, "Lên đi." Vu Hướng Tây vội vàng ngồi vào, sau khi đóng cửa lại cười đến mức lộ ra hàm răng.
" Cảm ơn chị." Vu Hướng Tây rất cao ráo, nước da trắng ngần, đôi mắt đen và sống mũi cao, có lẽ vì không hút thuốc nên màu môi cậu đẹp hơn những chàng trai khác.
Cậu ngồi thôi mà đầu đã gần chạm đến nóc xe, phải ngồi thấp xuống, uốn cong đôi chân dài, sau đó cởi bỏ ba lô đặt ở bên cạnh, quay đầu nhìn Phó Nhàn Linh.
Phó Nhàn Linh quay đầu nhìn ra cửa sổ, một lúc sau không chịu được quay đầu hỏi cậu "Cậu nhìn cái gì?" " Hôm nay chị mặc như này trông thật là đẹp." Lúc nói, đôi mắt Vu Hướng Tây sáng rực như những ngôi sao giữa màn đêm, Trái tim Phó Nhàn Linh hơi rung động khi được khen ngợi, cô cố gắng hết sức bình tĩnh trả lời "Cảm ơn." " Chị làm việc ở đâu vậy?" Vu Hướng Tây lại hỏi.
Cô nói ra địa chỉ "Cao ốc Long Hà." Vu Hướng Tây với lên nói với tài xế "Bác tài, tới cao ốc Long Hà trước nhé." Phó Nhàn Linh hỏi cậu "Mấy giờ cậu phải lên lớp, không bị muộn học đấy chứ?" Cậu lắc đầu, chớp mắt nhìn cô, khóe môi nở nụ cười sáng lạn khiến người khác choáng váng.
"Không sao đâụ" Phó Nhàn Linh không nhìn cậu nữa, âm thầm hạ quyết tâm


⬅ Trước Tiếp ➡