⬅ Trước Tiếp ➡

một chút, người làm rất nhanh đã trở lại, báo cho cô biết ở đây có một ca sĩ mới nổi tiếng ở Thượng Hải đang bán vé buổi biểu diễn tối nay.
Hỏi tên của ca sĩ xong, Nguyễn La lẩm bẩm câu “Chưa từng nghe qua”, có tạp kỹ nào xem hay không.
Người làm chen vào trong đám người mua vé vào cửa xem tạp kỹ cho cô, Nguyễn La đứng chờ tại chỗ.
Bên tai truyền tới tiếng xì xào của người khác, giọng nói không nhỏ, cô nghe rất rõ ràng.
“Đường Mạn này là loại trèo lên cành cao.” “Thế là thế nào?
Có tin đồn hả?” “Cậu không biết à?
Mấy hôm nay giới thượng lưu Thượng Hải đều đang đồn thổi, Đường Mạn vừa hạ màn hát xong, ông chủ Chu đã đi thẳng vào phòng cô ta.” “Ông chủ Chu?” “Xì…” “Không ngờ lại là cành cao như vậy, đúng là giỏi thật.” “Không phải nói tình cảm của ông chủ Chu và bà lớn vẫn luôn ổn định ư?
Sao cũng làm ra loại chuyện này vậy?” “Cuộc sống của những người ở tầng lớp trên, sao mà dân thường như chúng ta chõ mõm vào được.” “Xuỵt, đừng bàn tán thêm gì nữa.” Nguyễn La vẫn đứng tại chỗ, khóe miệng hơi nhếch lên.
Người làm cầm vé quay trở lại, chợt thấy đại tiểu thư đang ngoài cười trong không cười, là điềm không tốt lắm.
“Thưa cô, có xem tạp kỹ này nữa không ạ?” “À, cậu đi xem một mình đi.” “Dạ?” Tên người làm không hiểu nổi.
Cô tức giận đi ra khỏi Đại Thế Giới.
Lúc đi vào không để ý, bây giờ quay ra mới thấy ở cửa dán báo ảnh của Đường Mạn.
Cô gái phía trên mặc sườn xám màu sắc diễm lệ, trang điểm đậm, sóng mắt lưu chuyển đều là phong tình.
Lại cúi đầu nhìn quần áo của mình, đồng phục học sinh phối màu xanh lam và đen, quê mùa.
“Cậu tới đây cho tôi.” Người làm vội vàng đi tới, nghe Nguyễn La ra lệnh.
“Xé bỏ tờ báo ảnh này cho tôi.
Ngay lập tức.” “Dạ?
Vâng, vâng.” Trở lại nhà họ Chu, Lâm Vãn Thu ra đón “Sao trễ như vậy mới về?
Đã ăn cơm tối chưa?” “Không ăn, cho đói chết đi.” “Sao thế?” “Nói với lão già không biết xấu hổ Chu Chi Nam đó, tôi không đi học nữa.” Cô để lại câu đó rồi hùng hùng hổ hổ đi lên lầu, đóng cửa phòng rất lớn tiếng.
Lâm Vãn Thu đứng dưới lầu mờ mịt không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
“Là ngọn gió nào thổi khiến con bé không hài lòng vậy?” Dạo này Chu Chi Nam bận bịu, không chú ý tới Nguyễn La.
Thời cuộc Thượng Hải hỗn loạn, nhà họ Chu nắm giữ hơn phân nửa kinh tế, cho dù là ai cũng muốn được chia một chén canh.
Trừ cái này ra thì Chính phủ cũng đang thăm dò anh, bên nào cũng không đắc tội nổi, tình cảnh rất khó giải quyết.
Đều là người bản xứ với nhau, nhưng bây giờ đang thịnh hành phong cách phương Tây, nói chuyện phải đi nghe ca múa, còn phải gọi vũ nữ bầu bạn.
Mỗi ngày ra ngoài anh phải mặc âu phục rất phiền, đến đêm Lục Hán Thanh lại biểu diễn màn thất hồn lạc phách, thương hội còn phải cải cách, anh không có cách nào phân thân.
Từ thư phòng đi ra, anh định đến thăm Nguyễn La một chút, nhưng chỉ gặp được cánh cửa phòng.
Nguyễn La khóa cửa.
Nhìn đồng hồ đeo tay, hai giờ rưỡi sáng, chắc là dì Mai ngủ rồi.
Trong lòng âm thầm quyết định ngày mai phải bảo dì Mai đưa một cái chìa khóa phòng của Nguyễn La.
Nhưng ngày hôm sau lại đi sớm về trễ, chuyện chìa khóa ném ra sau đầụ Bây giờ anh hơi hối


⬅ Trước Tiếp ➡