⬅ Trước Tiếp ➡

hận vì đã về nước.
Nhưng nếu ban đầu không trở về thì sẽ không gặp được Nguyễn La.
Năm hai mươi tám tuổi, Chu Chi Nam về nước, ôm mộng chấn hưng nền kinh tế Thượng Hải, đồng thời kết hôn với cô con gái mồ côi nhà họ Lâm là Lâm Vãn Thụ Người ngoài chỉ thấy tất cả sản nghiệp của nhà họ Lâm đều thuộc về Chu Chi Nam, không biết chuyện bên trong như thế nào.
Đã ba mươi tuổi nhưng Lâm Vãn Thu vẫn chưa lập gia đình, là một câu chuyện hài trong giới danh viện Thượng Hải.
Có thể thấy bản thân cô ấy được chăm sóc rất tốt, vẫn giữ dáng vẻ như thiếu nữ, lại rất biết cách đối nhân xử thế, không tìm ra được điểm nào không tốt ở cô ấy.
Huống hồ dù cho nhà họ Lâm sa sút, từ đời bố cô ấy đến đời cô ấy không có đàn ông, nhưng tài sản vẫn còn.
Lâm Vãn Thu lại từng tiếp quản gia đình một năm, có rất nhiều năng lực xử lý chuyện kinh doanh.
Không biết những người mồm mép kia có cái gì để có thể cười nhạo người khác.
Hai năm trôi qua, người ngoài thấy tình cảm của hai vợ chồng sâu đậm.
Chu Chi Nam có tài, lại từng đi du học kinh tế ở Tây Âu, tiếp thu tư tưởng kiểu mới, nhà họ Chu càng ngày càng phát triển.
Gặp Nguyễn La cũng chỉ mới một năm nay.
Nguyễn Phương Hữu cũng được coi là đời sau của dòng dõi thư hương, học hành mấy năm trong bụng cũng có chút chữ nghĩa.
Nhưng sau đó dính đến cờ bạc thì biến chất lúc nào không hay.
Đến khi Nguyễn La hiểu chuyện, sản nghiệp mong manh của tổ tiên đã bị bán đi lấy tiền, còn thiếu nợ, sống tạm ở khu ổ chuột trong thủ đô.
Bố Chu Chi Nam có bạn cũ làm việc cho vay ở thủ đô mấy năm, sau đó đột ngột qua đời, rất nhiều tiền cho bên ngoài mượn không thu về được.
Người bạn cũ sống độc thân nên không có đời sau nối dõi, bèn chuyển cho nhà họ Chụ Chu Chi Nam đến Bắc Kinh, khiêm tốn lo chuyện hậu sự, đồng thời thuê côn đồ ở địa phương, dùng chút thủ đoạn để thu hồi số tiền.
Hầu hết những nhà từng đi qua đến nay, chỉ cần mấy cây gậy là có thể đòi lại được tiền, cuối cùng chỉ còn lại Nguyễn Phương Hữụ Ông ta đã biến thành loại vô lại mặt dày không biết xấu hổ, bị đánh bị chửi nhưng chỉ gân cổ lên nói rằng “Mày cứ tùy tiện lục soát nhà, lấy cái gì cũng được.” Nguyễn La nhìn mà cười nhạt, trong nhà vang lên tiếng đánh đập nhưng Nguyễn Phương Hữu chỉ coi ‘thằng em trai’ của mình là tính mạng.
Nhìn mà xem, với bộ dạng hiện giờ của ông ta mà vẫn còn suy nghĩ đến việc nối dõi tông đường cho nhà họ Nguyễn, đúng thật là con ngoan cháu thảo.
Chu Chi Nam ở lại Bắc Kinh bảy ngày, cho đến ngày cuối cùng vẫn thiếu một khoản nợ khó đòi của Nguyễn Phương Hữu, mà kế hoạch của anh là sáng ngày hôm sau ngồi xe lửa trở về.
Chu Chi Nam không thể chấp nhận lỗ hổng này, anh muốn tự mình đi gặp.
Xe hơi phương Tây lái đến khu ổ chuột tàn tạ toàn là nước bùn, là tình cảnh mà cậu ấm nhà họ Chu chưa từng thấy trong ba mươi năm cuộc đời.
Vừa xuống xe, đập vào mặt là mùi hôi thối, còn phải đón lấy ánh mắt nhìn chằm chằm của lũ trẻ con và người lớn xung quanh.
Trong đầu Chu Chi Nam hối hận vì hôm nay áo choàng của mình quá dài, một vũng nước không biết là gì văng đến


⬅ Trước Tiếp ➡