Chương 14
đuôi áo của anh, khiến mày anh nhíu chặt.
Đáng thương hơn là đôi giày, nếu như không phải tình huống không cho phép, anh chỉ hận không thể ném đôi giày này đi ngay bây giờ.
Cúi đầu bước vào “nhà họ Nguyễn”, đối diện với đôi mắt ngu ngốc không ánh sáng của Nguyễn Hữu Phương và Triệu Phương, Chu Chi Nam không nhịn được thở dài.
Trong lòng Triệu Phương vẫn còn đang bế em trai của Nguyễn La, đứa nhỏ bi ba bi bô khiến người ta phiền lòng.
“Cậu là?” Nguyễn Phương Hữu mở miệng trước.
“Chu Chi Nam.” Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của Nguyễn Phương Hữu, anh không biết nên tiếp tục mở miệng thế nào, mùi bốc lên trong căn phòng bẩn thỉu hun chết con người ta.
“Nghe cấp dưới báo lại, rằng ông cũng là một người có ăn có học, vậy nên tôi cũng không muốn động vũ lực với ông làm gì, nhưng ngày mai tôi phải trở về, hôm nay bắt buộc phải kết toán được sổ nợ.” “Tôi không có tiền.
Cậu nhìn xem cái nhà của tôi đi, muốn cái gì thì cậu cứ lấy.” Chu Chi Nam cười nhạt, nghĩ đến dáng vẻ mặt dày vô lại của ông ta.
“Tôi thấy nó là đáng giá nhất, chi bằng ông cầm nó đi trả nợ.” Anh đang chỉ đứa bé trai trong lòng Triệu Phương, không thể nào được.
Đây là ánh sáng tương lai của nhà họ Nguyễn, là tài sản quý báu nhất của nhà họ Nguyễn trong khu ổ chuột, Nguyễn Phương Hữu hét chói tai một tiếng bác bỏ.
“Ông không còn lựa chọn nào khác.” Chu Chi Nam có thể nhìn ra Nguyễn Hữu Phương cưng thằng con trai này như thế nào.
Anh không phải thánh nhân gì, nếu như hôm nay Nguyễn Phương Hữu không trả lại số tiền đã vay, anh sẽ không ngại giúp ông ta bán con trai đổi lấy tiền.
Côn đồ đi theo thấy ánh mắt của anh, lập tức đi lên cướp đứa nhỏ.
Triệu Phương sợ hãi, chỉ có thể bấu chặt vào Nguyễn Phương Hữu khóc sướt mướt, Nguyễn Phương Hữu không còn sự vô lại kia nữa mà trở nên rụt rè hơn.
“Tôi… Tôi còn… một đứa con gái Tôi cho cậu con gái… cho cậu con gái ” “Con gái cũng không đáng tiền bằng đứa này.” Chu Chi Nam lấy khăn ra lau mồ hôi, muốn mau chóng rời khỏi nơi này.
Nguyễn Phương Hữu có vẻ không có tiền thật, sợ rằng hôm nay phải làm chuyện bán trẻ con, hơi tội nghiệt.
Triệu Phương mở miệng nói theo “Con gái nhà chúng tôi rất xinh đẹp, năm nay vừa tròn 16, rất nhiều người tới nhà làm mai…” Chỉ có điều hai vợ chồng không bằng lòng với giả cả đối phương đưa ra, bọn họ muốn bán con gái với một cái giá cao hơn.
“Đúng đúng.
Nếu như cậu thích thì mang về nhà làm vợ.
Nếu không thì bán cho kỹ viện cũng được, do cậu quyết định.” Bây giờ Thượng Hải đã không cho chép một chồng nhiều vợ, huống hồ anh còn du học trở về, chắc chắn sẽ không làm chuyện lấy vợ bé này, chỉ là khó tránh khỏi cảm thấy cô con gái của Nguyễn Phương Hữu này khá đáng thương.
Hai vợ chồng thấy Chu Chi Nam yên lặng thì cảm thấy chuyện này đã có hướng xoay chuyển.
Em trai Nguyễn La ở trong ngực đám côn đồ hung hãn đã khóc không thở nổi, bọn họ phải tranh thủ thôi.
Nguyễn Phương Hữu đẩy Triệu Phương.
Triệu Phương vội vàng nói “Tôi… Tôi dẫn ngài đi xem con gái nhà chúng tôi, ngài cứ nhìn thử đi.” Triệu Phương đi ra bên ngoài, kéo một đứa nhỏ đi ngang qua hỏi Nguyễn La đang ở đâu, đứa nhỏ kia nói cô đang tắm trong nhà tắm.
Nói là nhà tắm, thật ra