Chương 15
là một không gian nhỏ được dựng tạm thời ở bên ngoài, hầu hết thời gian đều không được cung cấp đủ nước, nên cũng không có ai qua đó.
“Chưa… Chưa tới mấy bước nữa đâu, ngài đi theo tôi.” Đây là lần đầu tiên Nguyễn La nhìn thấy Chu Chi Nam.
Ông trời thật biết trêu ngươi, khiến cô không còn một chút tôn nghiêm nào, bị buộc phải lộ mặt xuất hiện, cùng bố mẹ ruột người xướng kẻ họa vở kịch này.
Cô đang chơi với một đám nhóc ở bên ngoài, phát hiện trong phòng tắm có dòng nước chảy tí tách không ngừng, người cô lại đang rất bẩn, bèn kêu người khác ở bên ngoài canh chừng giúp mình, còn cô thì chui vào nhà tắm.
Đứa nhỏ ở cửa thấy Triệu Phương dẫn một đám người xa lạ tới, đang định hé khe hở ra nói với Nguyễn La thì lập tức bị Triệu Phương kéo qua một bên.
Đám côn đồ bế đứa nhỏ đứng cách đó không xa, Triệu Phương dẫn Chu Chi Nam đến gần.
Cửa bị kéo ra một phát, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có thể chứa được một người, Nguyễn La trần truồng đứng quay lưng về phía cửa, thấy cửa bị mở ra, cô giận dữ quay đầu lại thì thấy Chu Chi Nam.
Lúc đó tóc Nguyễn La đang ướt, bộ ngực mềm mại mới phát triển, thân hình gầy gò.
Chu Chi Nam nhìn thấy xương con bướm của cô, cả hai chỗ hõm vào nhàn nhạt ở phần eo sau lưng.
Cặp mắt kia nhìn anh đầy căm tức, vừa muốn mở miệng thì bị Triệu Phương cắt ngang.
Bà mẹ bán con mang theo giọng lấy lòng, hỏi Chu Chi Nam “Ngài thấy thế nào?” Trong đầu anh nghĩ, em trai Nguyễn La có thể để lại chỗ rách nát này.
Còn Nguyễn La ở trong mắt anh như chú chim xanh rơi xuống nước, sạch sẽ trong sáng.
Không hiểu sao trái tim anh bỗng mềm nhũn.
Mấy năm kia anh ở nước Anh, có từng xem một vài bức tranh sơn dầu châu Âu cổ điển, phía trên là cơ thể phụ nữ trần trụi đầy đặn, tất cả bạn học châu Âu xung quanh đều ôm ánh mắt thưởng thức, cảm thấy cực kỳ xinh đẹp.
Nhưng anh chỉ cảm thấy không có cảm giác gì, đẹp thì đẹp thật, nhưng không phải gu của anh.
Nhưng nhìn thấy thân thể của Nguyễn La, anh cảm thấy cô là bức bích họa châu Á trong lòng anh, cô thiếu nữ như nàng thơ bước ra từ bức tranh sơn dầụ Cô không thuộc về nơi này, cô phải khoác lên mình bộ sườn xám tơ tằm của cửa hàng may mặc Tần Ký, ngồi trên xe con phương Tây, tới Đại Thế Giới xem kịch, hoặc là để Lâm Vãn Thu đưa cô tới nhà hàng Âu của Tô giới Pháp uống trà chiều… Chuyện cô có thể làm rất nhiều, nhưng tuyệt đối sẽ không phải là tắm ở một nơi bẩn thỉu như thế này.
Tô giới Khu đất mà các đế quốc xưa chiếm của Trung Quốc để cho tư bản của họ đến buôn bán.
Ngày hôm sau, Chu Chi Nam mua thêm một tấm vé xe lửa, mang theo Nguyễn La đến Thượng Hải.
Nợ của Nguyễn Phương Hữu thanh toán xong, ba trăm đồng bạc mua đứt Nguyễn La còn sống.
Thương nhân chỉ nhìn lợi ích, là một cái giá tốt.
… Chu Chi Nam cảm thấy loại cảm giác đó là rung động, nhưng Lục Hán Thanh nhìn thấy Nguyễn La lại mắng thẳng anh là bệnh hoạn.
Năm đầu tiên Nguyễn La vào nhà họ Chu, Chu Chi Nam luôn có cảm giác mâu thuẫn.
Anh biết cô chạy trốn cũng không ngăn cản, nhưng lại nhanh chóng bắt cô về.
Qua một khoảng thời gian, anh xác định mình không phải nhất thời hứng thú mới yên