⬅ Trước Tiếp ➡

lòng không ít.
Đêm giao thừa năm ấy, ăn bữa cơm giao thừa xong anh dẫn Nguyễn La lên sân thượng nhà họ Chu xem người làm đốt pháo hoa, pháo hoa nở rộ trên không trung, Nguyễn La cười ngây ngô trong sáng.
Cô đứng trên lầu ngắm pháo hoa, người đứng bên cạnh lại ngắm cô, trong mắt Chu Chi Nam lúc đó cô còn chói lóa hơn cả pháo hoa.
Nguyễn La, cuộc đời mười sáu năm trước của em tôi không thể nào thay đổi, nhưng sau này tôi sẽ cùng em đi qua tất cả những phong cảnh tuyệt vời và vinh hoa phú quý.
Chìm sâu vào hồi ức, trên tình trường Chu Chi Nam luôn là người thất bại từ đầu đến cuối, đã hai năm mà vẫn chưa giải quyết được một Nguyễn La.
Đêm nay từ thư phòng bước ra, anh muốn mở chai rượu vang uống một ly cho dễ ngủ.
Bến Thượng Hải đầy biến động, ngôi sao đang lên hôm qua thì hôm nay cũng có thể rớt xuống tận đáy.
Không chỉ Nguyễn La sai người xé tờ báo ảnh kia, mà trong vòng một đêm cả thành phố đều không thấy bóng dáng Đường Mạn đâu nữa, trong Đại Thế Giới lại có một giọng hát mới nổi.
Tính tới bây giờ tên tuổi của cô ta cũng chỉ mới nổi lên được nửa tháng.
Không ai dám nói chuyện này trên bàn tiệc, nhưng trong lòng đều biết đây là bút tích của Chu Chi Nam.
Không biết Trình Mỹ Trân nghe được tin đồn này ở chỗ kẻ thấp hèn nào, kể lại cho Nguyễn La nghe.
“Tớ nghe nói Đường Mạn mang thai, không biết là của ai mà tìm đến ông chủ Chụ Thực ra tớ cảm thấy là của ông chủ Chu, không phải nói anh ta đã vào phòng của Đường Mạn sao.” “Ca sĩ của Đại Thế Giới và ông chủ thương hội, ghép với nhau cũng xứng đôi đấy chứ…” Cô ấy nhìn gương mặt Nguyễn La, nét mặt lanh lợi đó đã mất đi vẻ quyến rũ, giây tiếp theo bỗng cười khẩy một tiếng, khiến cho Trình Mỹ Trân lập tức ngậm miệng, không dám nói chuyện này nữa.
Tối đó Nguyễn La vẫn khoá trái cửa phòng, Chu Chi Nam không xứng bước vào phòng ngủ của cô.
Ban đêm, chìa khóa chọt vào ổ khoá, Chu Chi Nam không chỉ bước chân vào phòng Nguyễn La mà còn phát ra âm thanh.
Cô ngủ rất say, hơi hấp nhè nhẹ.
Chu Chi Nam cởi quần áo nằm xuống, nhìn thấy gáy và bả vai cô lộ ra bên ngoài, còn có cánh tay trắng ngần mịn màng, trong lòng có hơi ngứa ngáy.
Anh duỗi ngón tay nhẹ nhàng thăm dò cái miệng nhỏ nhắn kia, lướt qua đôi môi rồi cạy mở hàm răng ra.
Đầu lưỡi của Nguyễn La vô thức thè ra, ngón tay Chu Chi Nam chọc nhẹ lên cái lưỡi non mềm của cô, chạm vào thịt mềm hai bên má, nước miếng dính lên đầu ngón tay, ẩm ướt ấm nóng.
Anh không nhịn được mà nhẹ nhàng co rút hai cái, phần thân dưới lại bắt đầu cứng lên.
Anh rút ngón tay ra, gạt một bên dây áo mỏng manh của cô xuống, để lộ ra bầu vú trắng nõn mềm mại, đầu vú tiếp xúc không khí nên có hơi cứng.
Chu Chi Nam ác ý bôi nước miếng dính trên ngón tay lên phần thịt mềm mại này, giờ phút này anh như đứa trẻ ngây thơ chơi đùa, chỉ dùng một ngón tay trêu chọc bộ ngực cô.
Nguyễn La ngủ rất sâu, mơ mơ màng màng rên một tiếng.
Bàn tay di chuyển xuống phần thân dưới của cô, mò mẫm đến vùng đất bí ẩn của cô gái, cửa huyệt đã có chút ẩm ướt.
Anh vẫn dùng ngón tay kia, mượn sự trơn trượt mà đi vào.
Lúc này Nguyễn


⬅ Trước Tiếp ➡