⬅ Trước Tiếp ➡

La mới có chút ý thức, nhưng cảm thấy bản thân đang ở trong mơ, còn oán trách bản thân mơ thấy mình làm việc này với Chu Chi Nam, rõ ràng là ác mộng.
Cô vốn nằm nghiêng, lại hơi trở mình úp mặt ngủ sấp, vậy là cánh tay Chu Chi Nam bị cô đè dưới chân.
Anh muốn mau chóng vào chuyện chính, muốn đánh thức cô bé con đang say ngủ, không biết cô có tức giận hay không.
Rút cánh tay ra, anh nhấc mông cô lên, váy ngủ tơ tằm bị đẩy lên đến eo, ngón tay lại len vào mở rộng.
Nguyễn La chợt mở mắt, phát hiện Chu Chi Nam chân thật đang ở trên giường cô, duỗi tay muốn túm lấy anh thì lại bị vài động tác của Chu Chi Nam khống chế, ngay cả cánh tay còn lại cũng bị kẹp ở sau lưng, trở thành tư thế không thể thoát ra được.
Đồ vật to lớn của người đàn ông không chút trở ngại dán lên giữa mông cô, không biết một giây nào đó sẽ đi vào, khiến lòng cô rất căng thẳng.
“Chu Chi Nam… anh, cái tư thế này…” “Tôi không muốn…” Anh ở sau lưng cô thấp giọng cất tiếng, “Đây là tự em chọn.” Vừa nói vừa hết sức dùng chỗ kia của anh vuốt ve khe hở mềm mại của cô, trái tim Nguyễn La như muốn nhảy ra ngoài.
“A…” Anh đột nhiên len vào lấp đầy Nguyễn La, bốn phương tám hướng của vách thịt kia kẹp lấy anh, giống như im lặng mời chào, lại sâu hơn, sâu hơn nữa.
“Kẹp chặt vậy sao?” Chu Chi Nam bắt đầu đâm rút, Nguyễn La mẫn cảm, khẽ ê a mấy tiếng dưới thân anh, vừa mở miệng lại nói ra lời khó nghe.
“Anh… anh như vậy… tôi… ưm…giống như con chó…” Anh nghe xong thì bật cười, giống như bị sự đáng yêu của cô chạm vào, “Sao La Nhi lại là chó, tôi không thích.” “Nâng mông lên chút.” Nguyễn La không có quyền nói, anh bắt lấy tay cô, chỉ cần ấn xuống là eo cô lại thấp xuống mấy phần, làm cánh mông vểnh lên cao hơn, trở thành độ cao thích hợp nhất để anh tiến vào.
Vì lần này anh đẩy vào sâu hơn nên tha hồ tận hưởng khoái cảm được cô bao bọc.
Trong lòng Nguyễn La cảm thấy nhục nhã, kẹp càng chặt hơn, hai má ửng đỏ, dường như trái tim cũng đang nóng lên.
Chẳng mấy chốc cô đã tới cao trào, phun ra làm Chu Chi Nam cảm thấy phía dưới càng thêm ấm áp.
Cánh mông mềm mại đang từ từ tuột xuống, Chu Chi Nam thấy cô lười biếng thì tét mạnh một cái, có lẽ đi vào quá sâu nên cô không nhịn được mà thét chói tai, lại thẳng mông lên.
“Anh… tôi hết sức rồi…huhụ” “Chu Chi Nam… đừng ức hiếp tôi…” Dáng vẻ mềm mại và giọng điệu làm nũng của cô khiến trái tim Chu Chi Nam nhất thời mềm nhũn, hận không thể lập tức ôm cô vào lòng mà dỗ dành.
Nhưng người đàn ông vẫn bị dục vọng chi phối, không thể thuận theo trái tim đã bị lạnh nhạt nửa tháng, càng không thể ‘bỏ cuộc’ giữa chừng.
Cô vùi đầu vào gối la hét, giống như đang nức nở.
Sau khi im lặng thở dài, Chu Chi Nam vẫn đặt cô xuống, lật người cô lại.
“Chính diện được không?
Bắn ra rồi tôi bỏ qua cho em.” “Tôi… tôi ổn rồi, tôi không muốn nữa.” Ý cô là bản thân mình dễ chịu rồi không muốn nữa, Chu Chi Nam sao có thể thành toàn chuyện tốt này cho cô, lại lập tức nhét vào, đâm đến khi cô không thể nói một câu hoàn chỉnh mới kết thúc.
Hai đùi của Nguyễn La bị anh kéo đến bên eo, cô lập tức kẹp lấy,


⬅ Trước Tiếp ➡