⬅ Trước Tiếp ➡

thấy làm chuyện này với Chu Chi Nam là rất xấu xa.
Chu Chi Nam không quan tâm đến ham muốn.
Sau lần đầu tiên của Nguyễn La, anh chưa từng đòi hỏi chuyện đó mỗi đêm.
Kể từ lần trước, công việc kinh doanh của anh bận đến sứt đầu mẻ trán.
Hơn nữa Nguyễn La cũng đến kì nên tính ra đã hơn nửa tháng bọn họ chưa làm.
Trong lòng anh ngứa ngáy nên thức dậy từ rất sớm, phía dưới cũng đã trướng căng.
Ban đầu Chu Chi Nam định cởi hết quần áo của cô gái nhỏ rồi tiến vào, nhưng nhìn khuôn mặt ngọt ngào đang say giấc của cô, anh lại từ từ trêu chọc cô.
Phía dưới Nguyễn La hút lấy khiến anh đạt được khoái cảm cả về thể xác lẫn tinh thần.
Hai chân trắng nõn mềm mại quấn lấy eo anh một cách khó khăn, anh chưa cần đẩy vào sâu nhất, cái miệng đó đã mút chặt lấy anh, đúng là một yêu tinh nhỏ quyến rũ người khác.
Nhưng yêu tinh nhỏ đang ở dưới thân anh khóc thút thít xen lẫn rên rỉ.
Chu Chi Nam cảm thấy thứ của mình lại to thêm vài phần, ham muốn của anh không kìm nén được mà bùng nổ, muốn cô đạt khoái cảm hết lần này đến lần khác.
Khi Nguyễn La được dì Mai đánh thức thì mặt trời đã lên cao.
Cô cảm giác cả người khoan khoái dễ chịu, váy ngủ cũng được thay mới.
Nhưng những dấu hôn xanh tím nằm rải rác trên người đã nói cho cô biết chuyện mình làm với Chu Chi Nam sáng nay là sự thật.
Nhớ lại lúc cuối cô như người chết đuối chỉ biết dựa vào khúc gỗ cứu mạng là anh, cả người cô lâng lâng như trôi dạt trên đại dương mặc kệ sống chết.
Trong lòng Nguyễn La càng cảm thấy chán ghét hơn.
Ngay cả áo ngoài cũng chưa khoác, cô mặc một chiếc váy ngủ được chiết eo đi xuống lầụ Dì Mai đứng phía sau định lên tiếng, cuối cùng vẫn không nói gì.
Lâm Vãn Thu nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang thì đặt ly xuống bàn, tay cầm khăn ăn nhẹ nhàng lau khóe miệng.
Cô ấy là tiểu thư khuê các nên lúc nào cũng phải chú ý đến cách cư xử của mình.
"Chu La đến rồi, mau ngồi xuống." Cô ấy nở nụ cười quay đầu lại gọi Nguyễn La, đến khi nhìn thấy dấu hôn xanh đỏ trên ngực và cánh tay của cô thì nụ cười trên mặt có chút cứng đờ.
Nhưng rất nhanh cô ấy đã lấy lại phong thái ban đầu, phất tay để người giúp việc kéo ghế cho cô.
Nguyễn La nghe lời ngồi xuống, nhìn Chu Chi Nam ăn sandwich thì cười lấy lệ.
Anh mặc trường bào Trung Quốc, trong tay lại cầm bữa sáng kiểu Tây, cảm thấy thật sự không tương xứng.
Nhưng với dáng vẻ tự nhiên tiêu sái của anh thì không ai cảm thấy không ổn.
Chu Chi Nam đặt tờ báo xuống, ăn một miếng cuối cùng.
Lúc ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt anh nhìn dáng vẻ ăn mặc có chút lộ liễu của cô thì lóe sáng.
"Dì Mai Lấy áo khoác ngoài của cô ấy đến đây." Lúc xuống lầu, dì Mai đã tính trước nên mang theo áo khoác ngoài của Nguyễn La, bây giờ đang vắt ở trên khuỷu tay.
Bà vội đi tới đưa cho cô.
Nguyễn La không thèm để ý khiến cho dì Mai xấu hổ đứng ở một bên.
Loại chuyện này mỗi tháng đều xuất hiện đến vài lần, Lâm Vãn Thu tiếp tục ăn bữa sáng của cô ấy, uống một ngụm sữa bò.
Chu Chi Nam cầm khăn ướt mà người làm đưa tới để lau tay, sau đó đứng dậy đi đến bên cạnh Nguyễn La.
Anh nhận lấy áo ngoài và


⬅ Trước Tiếp ➡