Chương 3
khoác lên người cô một cách mạnh mẽ, dây đai buộc chắc chắn, không để lộ chút cảnh xuân nào.
Sau đó anh cho người làm mang đồ ăn lên, lúc này mấy người họ mới dám tiếp tục đi lại.
Mấy người làm tưởng rằng cơn phong ba buổi sáng này đã kết thúc.
Rốt cuộc thì ba người cũng có thể yên lặng ăn cơm, Chu Chi Nam quay lại chỗ ngồi của mình.
"Tôi không ăn cái này." Nguyễn La tiếp tục làm khó dễ, "Người trong nước ăn mấy cái thứ nước ngoài này thật chẳng ra làm sao cả, thật ghê tởm." Phút chốc, nhà ăn trở nên yên tĩnh, ai cũng không dám nói chuyện.
Chu Chi Nam vung tay lên, lập tức có người bưng một cái bát đặt lên bàn.
"Ăn cháo." Hành động này của Nguyễn La như đánh vào bông vậy.
Cô không ngờ Chu Chi Nam đã sớm chuẩn bị, chỉ có thể tức giận cúi đầu, ăn bát cháo được giữ ở nhiệt độ thích hợp.
"Gần đây có phải bạn học của em đang tham gia biểu tình không?" "Ừm...
Đúng vậy." Nguyễn La lúng búng trả lời.
"Ngoan ngoãn ở nhà, không được tham gia vào những việc này." Chu Chi Nam ra lệnh.
"Sao vậy?
Chẳng lẽ anh cũng muốn làm đại hán gian sao?" Đại hán gian Chỉ những kẻ bán nước, cúi mình trước kẻ địch vì lợi ích của chính mình.
"Đây không phải là chuyện em nên quan tâm." Nguyễn La hừ lạnh đáp lại.
Sau khi ăn xong, cô bị Chu Chi Nam gọi lên lầu, vào phòng sách với anh.
Dáng vẻ bướng bỉnh của cô gái đứng ở chính giữa phòng sách, nhìn người đàn ông ngồi trên ghế đối diện.
"Có chuyện gì thì anh nói nhanh lên, tôi còn muốn ngủ nướng." Anh như cười như không nhìn dáng vẻ giả vờ trấn tĩnh và lạnh nhạt của cô.
"Lần sau mặc quần áo cho cẩn thận, biết không?" "Chính anh làm chuyện súc sinh, còn sợ người khác nhìn thấy sao?" Anh nhếch mày, dáng vẻ hứng thú đáp lại "Nếu phải nói một trong hai chúng ta ai là súc sinh, vậy thì cũng chỉ có là em." "Sao lại là tôi?" Nguyễn La khó hiểu hỏi.
"Nguyễn Phương Hữu tặng em cho tôi để gán nợ.
Ông ta mới là súc sinh, còn em là tiểu súc sinh." Nguyễn La chính là một con hổ giấy, ngày thường được Chu Chi Nam dung túng nên chuyện gì cũng muốn gây sự.
Nhưng vừa bị anh nói thì cô lại không thể đáp trả mà chỉ biết khóc.
Lúc này đôi mắt cô ửng đỏ, dáng vẻ đáng thương đang cố gắng lườm anh.
Chu Chi Nam kéo cô đến trước ghế rồi ôm cô vào trong ngực, để Nguyễn La ngồi trên đùi anh.
"Ngoại trừ việc khóc ra thì em còn làm được gì nữa.
Trên đời này cũng chỉ có tôi là đau lòng cho em thôi." Những giọt nước mắt của Nguyễn La rơi xuống, thấm ướt trên bộ quần áo thẳng thớm của anh.
Vậy mà một người nghiện sạch sẽ như Chu Chi Nam lại không để ý, tùy tiện lau vài cái.
"Em ngoan ngoãn một chút đi.
Cơ thể không được tùy tiện để người khác nhìn thấy." "Hửm?" Nguyễn La từ chối trả lời, chỉ nhìn những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng rơi xuống.
"Làm Nguyễn La có gì tốt chứ.
Nguyễn Phương Hữu cũng chỉ coi em như đồ vật để trao đổi.
Bây giờ em tên là Chu La." Không biết cô đã khóc thút thít bao lâu, cuối cùng dựa vào lồng ngực của anh ngủ mất.
Cô gái 18 tuổi với đôi chân thon dài thẳng tắp nhưng đôi khi vẫn giống như một đứa trẻ.
Chu Chi Nam ôm cô quay về phòng ngủ, cởi bỏ áo ngoài đặt ở trên giường để Nguyễn La ngủ