⬅ Trước Tiếp ➡

lên, cài chặt lại chiếc trâm cài áo hình bướm, động tác vô cùng trôi chảy.
Bạn bè biết anh yêu thương “cô con gái nuôi” này, nên kiên nhẫn chờ ở bên cạnh.
Đến tận lúc về tới Chu trạch, Nguyễn La vẫn không nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Chu Chi Nam.
Ngược lại trong lòng cô còn cảm thấy hơi mất mát khi không chọc Chu Chi Nam tức giận.
“Lên lầu tắm rửa rồi đến phòng làm việc của tôi.” Vừa bước vào phòng khách, Chu Chi Nam trầm giọng nói, Nguyễn La chỉ cảm thấy hai má ửng đỏ, dần dần lan đến mang tai.
Không biết có phải là ảo giác hay không, cô cảm thấy những người hầu trong đại sảnh đang nhìn cô với vẻ khinh thường.
Cảm giác này không xa lạ, con gái của Nguyễn Phương Hữu chịu khinh thường còn ít sao?
Chỉ có Nguyễn La là không thích.
Cô không thay giày, đôi giày da nhỏ vang lên tiếng lộc cộc, cô thiếu nữ chạy nhanh về phòng ngủ của mình, đây là nơi che chở cuối cùng của cô.
Chu Chi Nam tắm rửa qua rồi thay sang đồ ngủ, trút bỏ dáng vẻ bụi bặm.
Anh tiện tay lấy một cuốn sách trên giá trong lúc đợi Nguyễn La.
Cũng đã một lúc lâu mà Nguyễn La vẫn chưa đến.
Đúng rồi, cô gái của anh luôn thích nổi loạn, làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời được.
Anh gọi điện thoại sang phòng Nguyễn La, nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của cô gái.
“Chu Chi Nam, anh giục cái gì, có thấy phiền không hả.
Tôi còn chưa sửa soạn xong, cần thêm thời gian.” “Sang đây, đừng ép tôi qua đấy bắt em.” Cô mặc bộ đồ ngủ kín đáo nhất trong tủ, bộ quần áo này còn nghiêm túc hơn cả Chu Chi Nam.
Người đàn ông nhìn thấu suy nghĩ của cô, cười nhẹ.
“Em có biết hôm nay mình đã làm sai gì không?” “Tôi không biết, không rõ lắm, tôi không muốn nói.” Chu Chi Nam rốt cuộc cũng không nhịn được, hừ lạnh một tiếng.
“Quỳ xuống.” “Chu Chi Nam, anh bớt lấy trận đánh hai năm trước ra dọa tôi đi.
Bây giờ tôi không sợ anh, tôi không quỳ.” Đúng vậy, Nguyễn La không còn là Nguyễn La của hai năm trước.
Cô không chạy trốn, cô biết dựa vào thanh thế của anh mà muốn làm gì thì làm.
… Lúc này, Nguyễn La cảm thấy mình như một con cá sắp chết nằm trên thớt.
Cô quỳ trên tấm thảm lông cừu, người gục lên ghế sô pha, Chu Chi Nam khống chế đôi tay mảnh khảnh của cô chỉ bằng một tay.
Bộ đồ ngủ kín đáo của cô đã bị cởi xuống, những vết xước trên cổ Chu Chi Nam dường như đang nói lên rằng Nguyễn La thề chết sẽ kháng cự lại.
“A…ha…” Người đàn ông nửa ngồi nửa quỳ ở sau lưng cô, tay còn lại làm chuyện xấu giữa hai chân cô.
Anh quanh năm lật xem sổ sách, mặt trong ngón tay phủ đầy vết chai mỏng, hiện tại đang co rút trong mật huyệt của cô gái Nguyễn La, quấy rối hồ nước xuân của cô.
“Chu… Chu Chi Nam…” Anh không đáp lại, hai ngón tay tìm được chỗ thịt phồng lên nơi sâu nhất của cô, đầu ngón tay ấn vào đó, chợt nghe thấy tiếng thở gấp gáp của Nguyễn La đang vùi vào ghế sô pha xen lẫn tiếng rên rỉ kìm nén.
Cô vặn vẹo mông muốn chống cự, Chu Chí Nam chỉ cảm thấy hai mắt nóng rực, nhưng anh vẫn nhẫn nhịn, hôm nay anh nhất định phải trừng phạt cái tội đã biết rõ rồi mà còn cố phạm phải của cô.
“Đừng… không… đừng… mà…” “Còn chưa phun ra mà đã đừng rồi à?” Cuối cùng Chu Chí Nam cũng mở miệng.


⬅ Trước Tiếp ➡