Chương 7
Cô như vớ được một cọng rơm, vội vàng nói “Đâm hỏng mất… Aa… ưm…” “Xin anh….” Cô thiếu nữ phát ra tiếng cầu xin đầu tiên, thương nhân Chu Chi Nam cũng đáp lại.
“Lần sau có biết thế nào là thích hợp chưa?” “Biết… tôi biết … ha…” Ngón tay anh tăng tốc đâm rút, cho cô khoái cảm cuối cùng.
Mông Nguyễn La cong lên thành hình vòng cung mê hoặc, hai ngón chân mềm mại cọ vào nhau, anh tấn công làm cô trào ra.
Cô là một cô gái ngoan ngoãn, luôn biết gặp rắc rối gì và không ổn chỗ nào.
Bây giờ Chu Chi Nam cần phải xã giao ở Thượng Hải, hai chữ khéo léo không phải chỉ dành riêng cho Lâm Vãn Thu mà Chu Chi Nam cũng cần.
Anh đặt cô trên ghế sô pha, cô thiếu nữ nhỏ nhắn vừa vặn nằm đủ trên đó.
Anh tìm một bộ quần áo ngủ của cô từ tủ quần áo nhỏ trong phòng làm việc, là kiểu dáng dài đến sát đất của phương Tây.
Nguyễn La co ro ở mép ghế sô pha, mặc kệ anh loay hoay mặc đồ cho mình.
Chu Chi Nam ép cô đến mép ghế, gần như hoàn toàn vây lấy cô, thấp giọng nói.
“Em là người thông minh nhất, biết tôi coi trọng những trường hợp nào, biết lúc nào nên để ý lễ nghi.” “Những lúc khác, em có thể làm loạn.” “Đừng cố ý chọc giận tôi, không có lợi cho em đâụ” “Biết chưa?” Nguyễn La lại không cầm được nước mắt, có lẽ nước mắt vừa mới cao trào vẫn chưa chảy dài trên gò má, giọt nước rơi trúng mu bàn tay của anh.
Chu Chi Nam bất lực thở dài “Quỷ khóc nhè.” Tình cảnh này cũng giống như năm đó.
Cô vừa đến nhà họ Chu dì Mai đã đưa cô đi tắm rửa, mặc quần áo mới, Nguyễn La cũng bị anh giữ ở mép ghế sô pha, nâng cằm cô lên nói câu đầu tiên với cô.
“Đừng sợ, để tôi nhìn em.” Nhưng làm sao có thể không sợ hãi, sắc mặt Nguyễn La trắng bệch, trên mặt rưng rưng nước mắt “Đúng là thích khóc.” Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Chu Chi Nam thực sự rất thương xót.
Chu Chi Nam không qua đêm ở phòng Nguyễn La, điều này khiến cho cô thở phào nhẹ nhõm.
Sáng hôm sau không thấy Chu Chi Nam đâu, chắc là đã ra ngoài từ sớm.
Sau bữa sáng, Nguyễn La ngồi trên ghế sô pha, dì Mai cắt trái cây xong để vào đĩa thủy tinh, Nguyễn La có khẩu vị nên ăn không ít.
Chẳng mấy chốc sau lại có người tới tháo chiếc đồng hồ quả lắc kia để hạn chế tiếng ồn, rồi thay vào vị trí đó chiếc đồng hồ không có quả lắc.
Kích thước không thay đổi, dường như vẫn cùng một loại, chỉ là con lắc đồng hồ đã bị cắt đi.
Tính tình Nguyễn La cổ quái, lần đầu tiên không bị âm thanh ồn ào làm nổi giận.
Nhìn thấy đồng hồ đã được thay, gương mặt cô tràn đầy nét tươi cười, đôi mắt híp lại thành hình trăng lưỡi liềm.
Người làm trong nhà họ Chu như được âm thầm cho hay, Nguyễn La đã nắm trong tay mọi quyền hành của Chu trạch.
Quả lắc đồng hồ quấy rầy đến cô, Chu Chi Nam lập tức cắt bỏ quả lắc đồng hồ.
Có tên người làm đến thương hội truyền lời cho Chu Chi Nam, đại tiểu thư thấy đồng hồ đã được thay thì cười tươi như hoa.
Anh nghe mà không che giấu được nụ cười, nhìn vào sổ sách cười vài tiếng.
Tên người làm hoảng sợ cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Người trong nhà họ Chu lui tới không ngừng, người sửa đồng hồ vừa mới rời đi, giáo viên dương cầm đã tới.