Chương 8
Trong lòng Nguyễn La vui vẻ, bước nhanh lên lầu vào phòng đàn cùng với giáo viên.
Đám người làm thầm thở phào một hơi, tâm trạng thiên kim đại tiểu thư đang tốt, đỡ lo, đỡ lo.
Nhưng mà hôm nay giáo viên tới là để tạm biệt cô.
Giáo viên dạy dương cầm Lý Thanh Như của cô là một người tuyệt vời.
Ban đầu Nguyễn La không muốn học, lời ra khỏi miệng đều rất cay nghiệt, nhưng Lý Thanh Như coi những điều cô nói như trò trẻ con, tỏ ra khinh thường, có đôi khi cũng sẽ đáp trả lại.
Trên người cô ấy luôn tản ra phong thái trang nhã như hoa sen, lúc nói lời cay nghiệt giọng điệu cũng rất bình thản.
Nguyễn La thừa nhận cô thích như vậy, cô không thích cái kiểu nhu nhược ngốc nghếch, vừa bị cô nói hai câu đã nín thin không nói nên lời như Lâm Vãn Thụ Hôm nay giáo viên vừa ý phải đi, Nguyễn La có chút không nỡ.
Từ phòng đàn bước ra, người làm thấy Lý Thanh Như rời khỏi nhà họ Chu như bình thường, còn khéo léo chào hỏi dì Mai một tiếng.
Mà trên mặt Nguyễn La không có ý cười, đi thẳng về phòng khóa trái cửa lại.
Tính tình cô sớm nắng chiều mưa, mọi người đã không còn lạ lẫm gì nữa, chỉ có thể âm thầm kêu thảm.
Trong phòng, Nguyễn La lật tìm khắp nơi, từ trong hộp sắt nhỏ bên trong ngăn kéo tìm được một bao thuốc lá bạc hà.
Lần trước Trình Mỹ Trân tới nhà họ Chu có lén lén lút lút chia sẻ thuốc bạc hà không biết lấy được từ đâu với cô, nói là thời thượng nhất bây giờ, mấy quý cô có tiếng ở bếnThượng Hải cũng không có được mấy điếụ Còn mang đến một chiếc bật lửa xinh xắn lung linh.
Trình Mỹ Trân nhát gan, một điếu cũng không đụng đã đưa hết cho cô.
Cô sợ Chu Chi Nam phát hiện, cố ý giấu ở trong hộp.
Nguyễn La giả vờ bình tĩnh châm một điếu thuốc, cái miệng anh đào nhỏ ngậm điếu thuốc vào, hút một hơi rồi nhả ra, trước mặt là một màn khói lượn lờ.
Không có gì thú vị lắm.
Lý Thanh Như nói với Nguyễn La, cô ấy quyết định tới nước Anh du học, bởi vì muốn hướng tới cuộc sống lâu dài ở đó.
Nguyễn La chỉ nói một câu tốt quá rồi không biết nói gì nữa.
“Cô có tính toán gì không?
Điều kiện tốt như vậy, có nhiều hơn người khác một nấc thang lên trời.” “Tôi ư?
Tôi không biết, tôi chỉ thấy Chu Chi Nam đang nuôi chó thôi.” Lý Thanh Như thoải mái cười “Cô ấy à, cùng lắm chỉ là bé mèo trong ngực anh ta, là cái loại biết cào người.” Chu Chi Nam đang đồng hóa cô.
Năm đầu tiên tới nhà họ Chu không biết cô đã chạy trốn bao nhiêu lần.
Thượng Hải lớn như vậy, chẳng qua cô chỉ là một hạt cát, nhưng mà Chu Chi Nam luôn có thể tìm được cô.
Anh chưa bao giờ dạy dỗ cô, mà chỉ chơi trò mèo vờn chuột với cô, chờ cô nhận thua.
Dù sao thì bất luận mưa to như thác đổ hay là nắng gắt chói chang, Chu Chi Nam vẫn không cần tự mình bôn ba đi tìm người.
Đám cấp dưới sẽ tìm được Nguyễn La, dẫn tới trước mặt anh.
Quần áo Nguyễn La chật vật, chiếc thảm trong nhà bị cô làm bẩn thì chốc sau lại gọi người làm thay đi.
Anh cao cao tại thượng, lúc rảnh rỗi ở nhà thì phần lớn đều mặc áo dài nam, trên mặt vẫn là dáng vẻ lạnh lùng không đổi.
Thật sự khiến người ta hận đến nghiến răng.
Khi đó cô vẫn không hiểu lắm, Nguyễn Phương Hữu coi cô