Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

dở cười: “Nhưng ba cũng hơn mẹ mười một tuổi mà?” “À, ừ nhỉ?” Bà Cung ho khan một tiếng rồi thu hồi vẻ mặt hung hăng của mình, vốn dĩ bà đã năm mươi tuổi nhưng nhìn vẫn rất ra dáng, một quý bà chính hiệu.
Suýt chút nữa thì mắng hớ con trai, nếu mà để chồng nghe được chắc bà sẽ bị xử lý mất.
====================================================================== Thấy con trai ngoan ngoãn ngồi xuống sofa, bà hỏi: “Con làm sao quen biết người ta thế?” Người ta ở đây chắc chắn là nhắc tới Tô Kỳ, Cung Duật nghẹn lời không biết phải bắt đầu từ đâu, bởi lẽ anh và cô ấy vô tình quấn lấy nhau trong cơn say.
Việc này mà để lộ thì không chỉ mẹ cạo đầu anh, ba của Tô Kỳ cũng sẽ đuổi đánh anh đến tận cùng Trái Đất cho xem.
Cung Duật thêu dệt chuyện mà bình tĩnh không chút hoang mang: “Con và Tô Kỳ quen biết qua một bữa tiệc.” “Gia đình con bé có biết không?” Bà Cung thả thứ trong tay lên bàn, hai mắt mở to nhìn con trai.
Vấn đề này khá quan trọng, bởi vì không cẩn thận có thể bị người ta tố dụ dỗ con gái nhà lành.
Cung Duật im lặng không đáp mà chỉ nhìn lại bà, từ sâu trong mắt là sự đấu tranh giữa việc khai thật và giấu nhẹm đi mọi việc.
Bà Cung tức giận chau mày: “Gia đình con bé không biết đúng không?” Thấy con trai gật đầu, bà Cung đưa tay vuốt mặt.
Thằng con của bà sao lại giống cha nó như đúc vậy nhỉ?
Ngày xưa chồng bà cũng lén la lén lút tán tỉnh bà rồi giấu giếm gia đình hai bên đến tận khi bà mang thai… Nghĩ đến đây bà hoảng hốt dặn dò: “Yêu đương lành mạnh thì mẹ không ngăn cấm, nhưng mà đừng để đến lúc bụng bự rồi cưới chạy bầu biết chưa?
Con có làm gì con gái nhà người ta… chưa?” Bà hỏi trong sự tuyệt vọng, thằng nhóc này hai mươi chín tuổi rồi, nói nó chưa làm gì bà mới thấy sai đó!
Cung Duật ở trước mặt mẹ mình chỉ như một tên oắt con, bao nhiêu tâm sự đều bị bà nhìn thấu hết, cho nên anh không dám nói dối mà thành thật khai báo: “Có làm rồi…” “...” Bà Cung cạn lời, chỉ biết đưa tay đỡ trán.
“Ôi, trời ơi…” Trước tiên bà phải bình tĩnh lại đã, chuyện này không thể qua loa được, cũng chưa thể nói với chồng.
“Nếu đã động đến con nhà người ta rồi thì chuẩn bị tinh thần đi, cưới cho mẹ.” “Mẹ.” Cung Duật giật mình.
“Bây giờ chưa phải lúc!” Mẹ muốn con trai bị cha vợ đuổi đánh hay sao?
Có cho tiền, có ăn gan hùm mật gấu thì anh cũng không dám ở trước mặt của Tô Hoằng nói một câu: “Anh Tô, tôi và con gái anh đang hẹn hò, từ nay tôi sẽ gọi anh là ba.” Nghĩ thôi liền thấy bất ổn, ít nhất trước khi việc hợp tác làm ăn của họ có kết quả và xong xuôi thì Cung Duật sẽ nỗ lực để không bị phát hiện.
Bà Cung nhức đầu với tình hình của con trai nhưng cũng không biết nên làm gì bây giờ: “Trước tiên để mẹ liên lạc cho bên kia, hủy buổi hẹn tối nay đã.” “Cảm ơn mẹ…” Cung Duật còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì mẹ anh lại nói: “Nhớ đấy, ăn rồi phải chịu trách nhiệm, không được làm chuyện thất đức.” Cung Duật luôn im lặng gật đầu, mẹ nói gì nghe nấy, thực chất anh còn không dám làm Tô Kỳ giận chứ nói gì đến việc ngủ với người ta xong thì chạy mất.
Anh còn đang sợ cô gái nhỏ ấy chê anh lớn tuổi, sau này già không còn phong độ mà bỏ anh.
Thấy mẹ đi gọi điện thoại, Cung Duật yên tâm trở


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡