Chương 7
về phòng, sau đó tìm người mua giúp mình một số món đồ cần thiết cho buổi hẹn tối nay.
“Mua cái này, đem đến nhà cho tôi.” Trợ lý nhìn thấy bộ đồ lót ren màu đen quyến rũ mà ông chủ gửi liền hoảng hốt.
Ngồi thừ ra cả mấy phút, hắn mới khóc ròng gửi tin đáp: “Ông chủ, tôi… tôi còn… tôi còn chưa có bạn gái, anh đừng như vậy…” Cung Duật đọc tin mà sốc đến nỗi muốn phun máu, anh gọi điện thoại lại cho đối phương, sau đó quát: “Mẹ nó, tôi mua cái này cho bạn gái, cậu lại nghĩ tôi mua cho cậu à?
Tôi trông giống người có sở thích biến thái như thế sao?
Cậu chán sống rồi hả?” Trong đầu Cung Duật bất giác hiện ra hình ảnh trợ lý của mình mặc bộ đồ lót 🅢εxy mà Tô Kỳ muốn mua, cả người lập tức không ổn, hai mắt hoa lên.
Trợ lý bị tiếng hét của anh dọa sợ, im lặng một lát mới mừng rỡ nói: “Không phải mua cho tôi sao?” “Lý Tiêu Nguyên, cậu bị điên à?” Lý Tiêu Nguyên sụt sịt hai tiếng: “Tại vì từ trước đến giờ giám đốc không có bạn gái, tôi cũng đâu biết anh đột nhiên hẹn hò với ai đó, người ta đều đồn đãi anh… có sở thích đặc biệt.” Sắc mặt Cung Duật lúc này đã đen có thể so với đít nồi, anh siết chặt điện thoại, lạnh giọng hỏi: “Tên nào đồn?” “Bên dưới đều đồn…” “Ngày mai lập tức loan tin, tôi muốn trong vòng một ngày tất cả người trong công ty phải biết tôi có bạn gái, hiểu chưa?” Để anh biết là tên khốn nạn miệng tiện nào dám tung tin đồn bậy thì anh sẽ lập tức cho kẻ đó một trận.
Lý Tiêu Nguyên cảm nhận được lửa giận hừng hực của ông chủ nên ngoan ngoãn đáp: “Vâng, vậy còn bộ đồ kia…” “...” Cung Duật không biết rốt cuộc hôm nay mình gặp phải vận xui gì, hết chuyện này đến chuyện khác làm anh mất vui.
… Buổi tối, Tô Kỳ mở hộp quà mà Cung Duật mang đến cho mình rồi bất mãn chu môi: “Bảo chú mua bộ có ren mà, sao lại biến thành cái này rồi?” Trong hộp là một bộ quần áo nhân viên văn phòng bình thường nhưng nhìn kỹ thì phần váy rất ngắn, gần như chỉ vừa đủ để che đi phần mông, là thiết kế đặc biệt để cho các cặp đôi thúc tiến tình cảm.
Cung Duật kéo cà vạt, nói: “Bộ kia hết hàng rồi.” Anh không thể không nói dối, bởi vì lúc này chỉ cần nghĩ tới bộ đồ lót đó thì hình ảnh Lý Tiêu Nguyên uốn éo trước mắt anh lại hiện ra, “bé Cung” lập tức mất hết tinh thần!
====================================================================== Tô Kỳ vắt chéo chân ngồi tяên giường, mặc dù không có thứ cô cần nhưng thôi vậy, có chú Cung ở đây là được.
“Lần sau đừng quên mua cho em bộ đồ đó nha, giờ thì chú mau cởi quần ra!” “Em định làm gì “bé Cung” đấy?” Vẻ mặt của cô không giống như đang nói đùa, ngạo nghễ ra lệnh cho anh như một nữ vương, thái độ ấy khiến Cung Duật phải dè dặt hỏi lại.
Trước sự xấu hổ của người đàn ông này, Tô Kỳ tinh nghịch nháy mắt: “Chú cởi quần ra đi rồi biết.” “Không, em không nói thì tôi không cởi!” Trực giác mách bảo, chuyện Tô Kỳ muốn làm sẽ không phải chuyện tốt lành gì.
Vốn dĩ định gặp mặt sẽ chủ động nhận lỗi sau đó cùng cô vui vẻ một chút nhưng xem ra không ổn, ánh mắt kia như đang nhìn vào con mồi, chuẩn bị mang nó ra hành hạ vậy.
Sống lưng Cung Duật lành lạnh, anh đưa tay ra, áo sơ mi trắng tяên người được anh chỉnh đốn lại, một hàng nút cài cẩn thận.
“Chú lại đây.” Tô Kỳ