Khát Khao Dị Biệt
Khát Khao Dị Biệt
Lần đầu tiên Thiên Thiện nhìn thấy nó là khi con tàu du lịch bị lật, con quái vật vươn ra hàng chục xúc tu to lớn kéo cô vào đáy biển, kẹp chặt cô rồi quay vòng vòng, quay vòng vòng rồi lại kẹp chặt cô.
Trên ốc đảo hoang tàn vắng vẻ, con quái vật tha thiết tìm đủ loại hải sản hiếm lạ quý giá và trái cây thơm ngọt, còn việc Thiên Thiện cần phải làm chỉ là giang rộng hai chân.
Nhưng Thiên Thiện cảm thấy đồ quỷ này bắt đầu càng ngày càng giống người, nửa thân trên là chàng trai khôi ngô, nửa thân dưới là xúc tu vừa to vừa dài…
Đội cứu viện đến đây, cô dẫn “anh” về xã hội loài người.
Bạn nghĩ từ đây họ sẽ chuyển sang đời sống không hắc ám hở ư?
Một ngày nào đó.
“Anh đang làm cái gì đây?” Thiên Thiện suýt chút nữa quay lại anh.
“Người đàn ông” có dẫn vẻ dùng xúc tu vân vê đầu một người đàn ông khác chẳng khác gì mở nắp chai, xoáy trái phải rồi chẹp chẹp, thật là ngon miệng.
“Làm gì đây…” Thiên Thiện mệt mỏi quỳ liệt trên đất, đầu dán xuống đất.
“Anh” quăng cơ thể không trọn vẹn lại, dùng vài xúc tu bơi tới bên người Thiên Thiện, ôm lấy cô bằng hai tay của con người.
“Anh thích Thiên Thiện nhất.”
“Thích nhất.”
“Thiên Thiện không được thích những người khác.”
Anh ôm cô giải thích, xúc tu lại luồn xuống dưới xốc chiếc váy mua hè lên, Thiên Thiện khuỵu xuống trong vòng ôm tay, rên rỉ một tiếng.
“Em có thích anh ấy đâu.” Thiên Thiện không còn sức để giải thích, cảm nhận cự vật trơn ướt thong thả tiến vào cơ thể mình, căng quá.
Cô chỉ liếc anh ta thêm một lần trong đám người mà thôi.
“Anh biết, vì Thiên Thiện thích anh nhất mà.” Anh ôm chặt cô vào lòng, lặp đi lặp lại rồi dùng mấy chân xúc tu khóa cứng cô lại.
Chỉ được thích anh.
Anh là sinh vật hùng mạnh ở dị vực, xuyên qua các thế giới khác nhau để đến đây, chỉ vì truy tìm một nửa định mệnh của mình.
Ghi chú:
Chó nam chính có thể điều khiển người.
Đừng chờ mong nam chính có đạo đức quan gì đó.