Trần Ngọc Ánh mở hai chân Lê Mỹ Hạnh, bỏ chân lên vai của mình, nhìn cái hυyệŧ không có một sợi lôиɠ ʍυ nào, cô hơi hâm mộ. Lê Mỹ Hạnh trời sinh đã không có lông, lông hυyệŧ cũng không có một sợi, mà cô và Ngọc Lan thì phải tự cao sạch sẽ lôиɠ ʍυ của mình, như vậy mới không gây cản trở trong lúc ba người chơi. Côи ŧɧịt̠ gắn ngay eo để ở ngay trước hυyệŧ của Lê Mỹ Hạnh.
Xì! Một tiếng.
Côи ŧɧịt̠ đã thông qua hai mép hυyệŧ, đi vào sâu bên trong hυyệŧ.
“a….a…..Á….ưʍ..”
Cô hét chói tai.
Cái hυyệŧ bị ©ôи ŧɧịt̠ giả đâm vào, nhất là ©ôи ŧɧịt̠ giả các cô mua, được chế tạo vô cùng tốt, có thể thấy có cả mạch máu và da dẻ như bình thường. Nếu không nhìn cẩn thận thì không phân biệt đây là hàng giả.
Nhìn ©ôи ŧɧịt̠ giả đã hoàn toàn vào sâu trong hυyệŧ, Trần Ngọc Ánh mới từ từ cử động.
Cô dùng phương pháp chín cạn một sâu cắm vào, mỗi lần đâm vào thì tương đối chậm và nhẹ nhàng.
Cô cầm lấy bàn chân phải đang đặt lên vai, để chân của Lê Mỹ Hạnh hướng vào cô. Cô ngậm ngón chân vào miệng, dùng lưỡi liếʍ ɭáρ các đầu ngón chân.
Đây là hành động mà ba người các cô thường liếm, liếm ngón chân lẫn nhau.
Trong khoang miệng cô làm cho ngón chân dính đầy nước miếng của mình, rồi lại dùng đầu lưỡi liếm sạch toàn bộ nước miếng trên đó.
Liếm trong chốc lát, cô phun các ngón chân từ trong miệng ra, rồi dùng những ngón tay đang nhàn rỗi trêu ghẹo lòng bàn chân.
Dùng móng tay dài nhẹ nhàng cạo dưới lòng bàn chân, không cần dùng nhiều sức lực, cô chỉ gãi ngứa cho Lê Mỹ Hạnh thôi.
“Ưm…a….đừng gãi ngứa…nhột…”
Lê Mỹ Hạnh nói.
Trần Ngọc Ánh cúi đầu xuống hôn lên môi Lê Mỹ Hạnh.
Đầu lưỡi cô cạy ra hàm răng, xông thẳng vào trong khoang miệng, tìm kiếm chiếc lưỡi thơm tho kia.
“ưm…a……ưm….a…a”
Đầu lưỡi của hai người quấn quít, quyện vào nhau, chơi trò chơi chạm nhau một cái rồi rút lui.
Nước miếng liên tục theo hai mép miệng của hai người mà trao đổi với nhau, hiện nhiên là hai người hôn lưỡi trao đổi nuốt nước miếng của nhau.
Cả hai không ngừng nuốt nước bọt của nhau. Lại không ngừng đưa nước miếng của mình cho đối phương.
“Nhanh chút, nhanh một chút.”
Hai người kết thúc hôn lưỡi, Lê Mỹ Hạnh kêu lên.
Trần Ngọc Ánh biết là cô ấy đang muốn lên đỉnh nên muốn tăng tốc độ, ngược lại cô càng chậm chạp đâm ra rút vào nhẹ nhàng.
Cô rút ©ôи ŧɧịt̠ giả từ trong cơ thể Lê Mỹ Hạnh ra, rồi nắm lấy cô ấy kéo lên, để cô ấy quay lưng lại với cô, giống như một con cɧó ©áϊ nằm sấp trên sô pha.
Trần Ngọc Ánh một lần nữa đâm ©ôи ŧɧịt̠ vào trong hυyệŧ Lê Mỹ Hạnh, lúc này chính là một lần đâm thật sâu vào trong, cả người cô dán sát lên lưng của Lê Mỹ Hạnh, cặρ √υ" căng tròn cạ cạ lên làn da của cô ấy. Đồng thời đôi tay nắm chặt eo của cô ấy nói:
“Xem tôi làm cô lên đỉnh, con cɧó ©áϊ.”
Cô dùng sức đâm mạnh về phía trước.
Mỗi lần đâm ra rút vào đều mang một lượng lớn nước dâʍ ɖị©ɧ chảy ra ngoài, rơi xuống sô pha, để lâu nhìn càng giống như mới đi tiểu xong.
“a…..nhanh nữa….nhanh hơn chút nữa…ưm….a….”
Lê Mỹ Hạnh chổng mông lên thật cao, cả người trên ép xuống sô pha, cặρ √υ" ép vào sô pha đến nỗi biến đổi đủ hình dạng.
Lê Mỹ Hạnh không ngừng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ.
“Nếu để Hoàng Quốc Việt nghe thấy và nhìn thấy một màn như vậy, cô giáo Lê dâʍ đãиɠ rêи ɾỉ bị chính cô giáo của mình ŧɧασ, không biết em ấy có hết hồn không.”
Trần Ngọc Ánh nói như vậy.
“Kế tiếp cô cũng bị em ấy thấy được tôi làm cô, hoặc là bị em ấy làm.”
Lê Mỹ Hạnh vừa trả lời phản kháng vừa hưởng thụ.
“Tiếp nhận tϊиɧ ŧяùиɠ của tôi( đó là sữa)! Tôi muốn cái hυyệŧ của cô chứa đầy tϊиɧ ŧяùиɠ của tôi, cái đáy hυyệt̠ lẳиɠ ɭơ này!”
Trần Ngọc Ánh ôm chặt eo Lê Mỹ Hạnh, đâm ©ôи ŧɧịt̠ vào sâu trong hυyệŧ, chạm đến đáy hυyệt̠, rồi một lượng sữa từ trong ©ôи ŧɧịt̠ giả bắn ra, một lượng lớn nước trắng đục ngầu như tϊиɧ ŧяùиɠ bắn thẳng vào đáy hυyệt̠.
“Ha….a….Hô…”
Trần Ngọc Ánh nằm sấp lên lưng của Lê Mỹ Hạnh mà thở hổn hển. Lê Mỹ Hạnh cả người trên nằm ép chặt vào sô pha.
Lấy lại chút thể lực, Trần Ngọc Ánh rút ©ôи ŧɧịt̠ giả ra khỏi cái hυyệŧ của cô ấy, một lượng lớn hỗn tạp sữa và nước dâʍ ɖị©ɧ chảy ra, giống như là một thác nước nhỏ chảy xuống ào ạt.
Lập tức cô cúi đầu, dùng miệng để ngay cái hυyệŧ, ngăn cản không cho sữa chảy xuống ghế sô pha, nhưng mà động tác chậm một chút, vẫn có vài giọt đã chảy xuống ghế sô pha rồi.
Ực ực.
Từ trong cái hυyệŧ chảy ra một lượng lớn sữa và dâʍ ɖị©ɧ vào miệng của cô, cô không ngừng nghỉ mà uống hết toàn bộ. Thậm chí do có nhiều nước quá, nên có một ít sữa từ khoé môi cô chảy ra, một vài chất lỏng màu trắng đục cứ như vậy bám trên môi của cô,nếu không biết rõ chân tướng thì nghĩ là một người khác.
“Thành một mớ hỗn độn, nhìn bộ dáng này xem ra còn phải tắm thêm lần nữa.”
Cô ôm Lê Mỹ Hạnh vì lên đỉnh mà xụi lơ đi vào phòng tắm, ©ôи ŧɧịt̠ giả còn chưa có cởi ra, bởi vì trong phòng tắm sẽ chơi đùa thêm một chút nữa.