Tiếp ➡

Thư viện ở Hòa thành vắng vẻ và yên tĩnh.
Xuyên qua cửa sổ sát đất của thư viện trên lầu ba, có thể nhìn thấy cây ngọc lan ở sảnh giữa.
Lúc Ninh Ngôn không vui, sẽ đến nơi này.
Khi quản lý nhìn thấy gương mặt quen thuộc của cô thì không cần kiểm tra thẻ, chỉ nhắc nhở còn ba mươi phút nữa thư viện phải đóng cửa.
Ninh Ngôn càng thêm căng thẳng.
Kệ sách cuối cùng ở tầng thứ hai, trong mớ gáy sách nhấp nhô lên xuống bị thiếu mất một ô, chính là vị trí cuốn sách cô đã trả lại.
Cuốn sách đó bị người ta mượn rồi?
Ninh Ngôn nhón chân lên nhìn, xuyên qua kẽ hở trên giá sách, cô bắt gặp một đôi mắt đen sâu thẳm.
Đôi mắt ấy lặng lẽ ôn nhuận tựa dòng mực vận chuyển trong nghiên.
Thanh nhã điềm đạm, lại lộ ra nét trầm ổn của dòng dõi thư hương.
Đàm Chá.
Người đàn ông mà cô vẫn luôn lặng lẽ dõi theo kể từ đầu đông.
Hôm nay anh thay một chiếc áo gió dài, trông thật xa cách thanh lãnh, khiến anh càng thêm thần bí.
Ninh Ngôn đỏ mặt, muốn xoay người rời đi như bao lần trước.
Nhưng lần này thì không được.
Cuốn sách buổi sáng cô đã trả kia, đang nằm trong tay Đàm Chá.
“Chào anh, xin hỏi anh có thể cho tôi mượn cuốn sách đó được không?” Ninh Ngôn khóc không ra nước mắt.
Cô nghĩ đến rất nhiều cách để bắt chuyện với anh, còn chưa luyện tập xong, đã buộc phải nói chuyện với anh rồi.
“Không được.” Đàm Chá nhận ra mặt cô đỏ bừng, không khỏi cười khẽ nói “Bởi vì trong này có một số thứ không phù hợp với trẻ em.” Ngón tay thon dài của anh mở sách, lấy ra một tờ giấy note màu vàng nhạt có hình chú mèo.
Âm thanh trong trẻo đọc to đoạn văn bên trên “Ninh Ngôn bị hôn đến động tình, hoa huyệt ướt đẫm không chịu nổi, chỉ muốn Đàm Chá hung hăng cắm vào bên trong cô.
Đàm Chá nắm lấy eo nhỏ, dương vật vừa to vừa nóng hung hăng cắm mạnh vào …” “A a a, đừng đọc ” Ninh Ngôn suýt nữa muốn ngất đi, miễn cưỡng vịn vào tường mới đứng vững được.
Đàm Chá vẫn giữ bộ dáng trong trẻo lạnh lùng như cũ, quan tâm hỏi “Sắc mặt em trông không được tốt lắm, có bệnh tuột huyết áp sao?
Cùng nhau ăn một bữa cơm đi.” Anh gấp sách lại, như thể muốn giải quyết dứt khoát, “Em không cảm thấy, chúng ta nên nói nói chuyện sao?” Làm chuyện xấu bị phát hiện, Ninh Ngôn mặt xám như tro tàn.
“Tôi mời em.” Đàm Chá lấy thẻ hội viên ra, gõ nhẹ lên vầng trán trơn bóng của cô khiến cô hoàn hồn, “Món tráng miệng của nhà hàng này rất tuyệt.” Nhà hàng dành cho hội viên.
Ninh Ngôn từng nghe chị gái mình khoe đã đến đó được hai lần.
… Im lặng đi vào nhà hàng.
Trong phòng, sau khi gọi món xong, Đàm Chá bảo bồi bàn đóng cửa lại, nhấp một ngụm trà rồi hỏi “Em để ý đến tôi khi nào?
Chỉ viết trên giấy note thôi sao?” “Thực xin lỗi ” Ninh Ngôn vùi đầu xuống thấp.
Cô ấp úng thẳng thắn khai “Vào ba tháng trước, lần đầu tiên anh đến thư viện đã ngồi bên cửa sổ đọc cuốn Cô Tô .” Khi đó tuyết rơi đầy bên ngoài, bầu trời u ám đã rất lâụ Đàm Chá đi lướt qua cô, trên người thoan thoảng mùi mực, trong cái lạnh lẽo ẩm ướt của mùa đông đặc biệt trong trẻo.
Chiếc nhẫn ở ngón áp út vụt lóe lên trong mắt cô khi anh cầm lấy cuốn sách.
Hấp dẫn mê người hơn cả chiếc nhẫn bạch kim kia, chính


Tiếp ➡