Chương 2
là dáng vẻ đọc sách của anh.
Khi anh ngẩng đầu lên, đúng vào khoảnh khắc trời quang mây tạnh lần đầu tiên sau ba ngày.
Một tia nắng chiếu xuống rọi vào gương mặt anh, tuấn mỹ phi phàm, tựa như một nhân vật bước ra khỏi trang sách.
“Em đã lén tra tư liệu mượn sách của anh, sau đó tìm được tên, tuổi và địa chỉ của anh.” Giọng Ninh Ngôn nhỏ dần “Em đoán anh giáo viên của trường đại học bên cạnh.
Dạy tiếng Trung.” Hầu hết lịch sử mượn sách của anh đều là sách văn học.
Lúc anh lấy thẻ ra mượn, Ninh Ngôn có lén nhìn thấy trong ví đựng thẻ có thẻ giáo viên trường Gia Đại.
“Độc thân.” Một tuần trước, anh mượn một cuốn sách có tựa 180 chiêu thổ lộ .
Ninh Ngôn nói xong, lỗ tai đỏ bừng.
Cô căng thẳng đến nỗi ăn một miếng trái cây mà lại hy vọng nó có thể làm cô nghẹn chết cho rồi.
Nhưng Đàm Chá không hề tức giận.
Anh giống như một người thầy giỏi trong việc dạy dỗ giáo dục học sinh, đầy kiên nhẫn và bao dung, dẫn dắt từng bước mà hỏi cô “Còn tờ giấy note kia thì sao?” “Là, là viết khi đọc sách ạ.” Lầu 3 trong thư viện chỉ cho người trưởng thành vào.
“Truyện của Thạch Mộc thật sự rất cảm động.
Khi em đọc đến chương mười ba của Cô Tô , Phong Mộc và Mạc Thần đã bị chia cách từ thuở niên thiếu, trong một bức ảnh ở góc tờ báo, anh nhìn thấy Mạc Thần vẫn đang đợi mình dưới gốc cây đó thì đã bất chấp chiến hỏa thiên tai, bôn ba ngàn dặm quay về tìm cô ấy.” Khi nhắc đến nhà văn mình thích nhất, Ninh Ngôn không còn là đứa trẻ hướng nội trong mắt người lớn nữa.
“Khi em đọc đến đoạn hai người sắp lên giường, làm… Ách, chuyện mây mưa, đã viết ra.” Ninh Ngôn nhắm mắt lại, “Thực xin lỗi Em sai rồi, em không nên nghĩ về anh Sau này…” Môi cô ấy bất ngờ bị chặn lại.
Ngón tay mát lạnh của Đàm Chá lướt qua, khiến lòng người ngứa ngáy.
Anh lau đi lớp đường trắng dính trên khóe miệng cô, giọng nói cũng dần trở nên rõ ràng, “Em có đọc đến đoạn sau chưa?” “Em chỉ đọc đến đoạn họ hôn nhau, là câu ‘ anh liếm hôn cánh môi cô, nhẹ nhàng chui vào trong cái miệng nhỏ của cô ’ .” Ninh Ngôn thề với trời cô không xem bất cứ thứ gì không phù hợp với trẻ em cả.
“Thật đáng tiếc.” Khó trách cô chỉ có thể viết ra những ảo tưởng khô khan như vậy.
Đôi môi hoang mang chợt bị chặn lại.
Môi Đàm Chá còn ấm áp và mềm mại hơn cả trong tưởng tượng của cô.
Hơi thở của anh phả lên chóp mũi, chạm vào da thịt cô.
Môi bị anh nhẹ nhàng gặm cắn, vì hơi đau mà cô hé miệng ra làm đầu lưỡi anh nhân cơ hội chui vào bên trong.
Hàm trên bị liếm một cái, Ninh Ngôn không ngăn được hừ một tiếng, lưỡi nhỏ cũng bị quấn lấy.
Cô ngây người không biết đáp lại như thế nào, để mặc anh liếm qua từng tấc trong khoang miệng, thậm chí cả cổ họng cô.
Khi tách ra, một sợi chỉ bạc treo bên khóe miệng, Đàm Chá thay cô lau đi.
Nhưng càng lau, cô lại càng đần người ra.
“Là thế này sao?” Đàm Chá ngồi trở lại vị trí, vươn tay nhéo nhéo mặt cô, “Chỉ đọc đến đoạn hôn nhau?” “A, vâng.” Ninh Ngôn vẫn còn đắm chìm trong nụ hôn đầu tiên vừa rồi.
“Em nên đọc tiếp.” Đàm Chá vuốt ve cánh môi hồng nộn bị hôn đến mức sóng sánh ánh nước của cô, đôi mắt in hình bóng cô càng