Chương 3
thêm sâu thẳm, “Ninh Ngôn, em sẽ thấy ‘ anh yêu em ’ như thế nào.” Anh yêu em ba từ này từ miệng Đàm Chá nói ra, so với tiếng chuông nhà thờ còn vang hơn và chấn động hơn cả.
Ninh Ngôn kinh ngạc thốt lên á một tiếng, vội vàng tránh né tay anh, nắm lấy sách bên bàn.
Quả nhiên, người trong sách sau khi mây mưa, đã kết thúc với lời hứa này.
Thật tốt quá.
Ninh Ngôn im lặng, những người đã chia lìa gặp lại nhau, và những người đã thất lạc lại có thể quay trở lại, và những người yêu nhau cuối cùng trở thành quyến thuộc.
Đẹp đẽ đến như không thiết thực khiến chóp mũi cô đỏ bừng vì xúc động.
“Em rất thích tác giả này?” Ngón tay Đàm Chá quay qua vuốt ve khóe mắt cô.
Đôi mắt cô gái nhỏ vừa tròn vừa sáng, nhưng lại bị phủ một lớp sương mờ ảo.
Đầu ngón tay bị thấm ướt, Đàm Chá không dám dùng sức, vì sợ làm cô đau mà phát khóc.
“Vâng.
Em thích lắm.” Đàm Chá lại giống như một giáo viên dạy piano.
Những ngón tay mảnh khảnh tinh tế, chạm vào khuôn mặt cô một cách rất nhẹ nhàng.
Ninh Ngôn cảm thấy trái tim mình đã trở thành phím đàn piano, theo động tác của anh mà lên xuống, va đập.
“Vậy thì em thích tôi hơn hay là tác giả hơn?” Đột nhiên với một âm trầm.
Ninh Ngôn mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Đàm Chá đang gần trong gang tấc, đầu óc trống rỗng.
“Em...
em ...” Ninh Ngôn thất thanh.
Đàm Chá đưa ngón tay vào trong miệng cô, đè đầu lưỡi cô xuống, đè ép điểm G, đôi mắt đen láy dần trở nên mờ mịt “Rất khó sao?” Không khó để đưa ra lựa chọn, nhưng rất khó để nói ra điều đó.
Nước miếng chảy ra theo khóe miệng, Ninh Ngôn đột nhiên mút ngón tay của anh rồi nhẹ nhàng liếm láp.
“Thật tinh ranh.” Sự u ám trong mắt Đàm Chá liền biến mất.
Anh thu tay lại lau trên khăn trải bàn màu trắng, bộ dáng ôn nhu nhã nhặn, vẫn nhẹ giọng ôn tồn nói “Nhìn tôi, hay là dùng bữa?” ...
Ninh Ngôn bước ra khỏi nhà hàng, gần như gục đầu chán nản.
Yêu thầm bị vạch trần, mà vẫn chưa đủ can đảm để thổ lộ.
Ăn không được vài ngụm, Ninh Ngôn liền chào tạm biệt chuẩn bị về nhà.
Cô xé bỏ giấy ghi chú và ném vào thùng rác bên đường.
Đi chưa được bao xa, hạt mưa rơi vào trong mắt cô.
Hòa Thành khác nhà bà ngoại.
Mưa ở vùng non nước Giang Nam luôn triền miên không ngớt, người với người dường như bị bức màn mưa ngăn cách.
Ninh Ngôn không mang ô.
Cô trở lại dưới lầu nhà hàng.
Cô ấy đã mua rất nhiều ô về nhà, mua nữa, lại bị mang tiếng lãng phí tiền bạc.
Cùng lắm thì chờ đợi hai hoặc ba tiếng.
Làm sao cũng sẽ không kéo dài hơn ngày diễn ra lễ tốt nghiệp trung học cơ sở, Ninh Ngôn im lặng chờ đợi cho đến khi đèn đường bật sáng và cơn mưa nặng hạt hơn.
Khi không vui, mọi thứ đều chống lại cô ấy.
Gió đột ngột đổi hướng, quần áo bị mưa làm ướt cả vùng lớn.
Đuôi tóc cũng nhỏ giọt, Ninh Ngôn buồn phiền mà suy nghĩ, vừa rồi mình đi mua chiếc ô là xong rồi.
Nhiều nhất, bị càm ràm một vài ngày.
Cô cũng không để tâm.
Hoặc, nếu can đảm một chút và tham lam hơn chút, đồng ý để Đàm Chá đưa cô về nhà.
“Em vẫn chưa về nhà à?” Cổ tay bị kéo lại, đưa vào chỗ trú mưa.
Sưc tay khá mạnh, như không được phép từ chối, Ninh Ngôn bất ngờ ngã