Chương 4
vào trong vòng tay của Đàm Chá nghe anh nói “Tôi sẽ đưa em về.” ...
Hầm bãi đậu xe còn lạnh hơn.
Khi Ninh Ngôn lên xe, cô không khỏi hắt hơi một cái.
“Xin lỗi.” Ninh Ngôn che mũi lại, giọng nói hơi khàn, giống như dấu hiệu bị cảm, “Em có phải đã làm bẩn xe của anh?” Logo xe hơi sang trọng rất hiếm thấy.
Ninh Ngôn đã nhìn thấy nó trên một tạp chí nước ngoài mà chị cô thích xem .
Đó là mẫu mà chị gái cô sẽ hét lên và kinh ngạc khi nhìn thấy nó.
“Không phải gò bó như vậy.” Đàm Chá nghiên mình thắt dây an toàn cho cô.
Lúc này lớp vải bị thấm ướt dính sát vào người cô, thắt dây an toàn càng làm cho bầu ngực tròn trịa và đáng yêu hơn, Đàm Chá sợ làm cô sợ nên lập tức bỏ tay ra.
Nhưng lại bị một bàn tay nhỏ bé nắm lấy.
Bàn tay của anh rất rộng và ấm áp, và có một cảm giác ngứa ran bí ẩn khi anh va chạm vào ngực.
Ninh Ngôn cảm thấy hơi đau khi nhận ra anh rời đi, không kịp suy nghĩ liền đưa tay kéo anh lại.
“Bây giờ em có thể trả lời câu hỏi vừa rồi không?” Sắc mặt cô đỏ bừng, và giọng nói như nhỏ giọt, “Em, em càng thích…” Đột ngột bị đứt quãng.
Đôi môi hồng thắm bị anh áp sát hôn chặt, cả âm thanh run rẩy đều bị nuốt vào bụng.
“Muộn rồi.” Đàm Chá dựa vào người Ninh Ngôn, đưa tay dọc theo đường cổ áo vạch xuống, giọng nói của anh cũng nhuốm nước, trầm thấp gần như gợi cảm.
Người đàn ông giành lại thế chủ động, thiếu nữ da thịt tròn trịa trắng nõn mềm mại trong lòng bàn tay.
Nhẹ nhàng bóp, cảm giác sóng sánh như nước suối mùa xuân, hai hạt nhỏ trên múm nở ra xinh xắn.
“Em có thích anh sờ em không?” “Ưm ...
ngứa...” Bầu không khí xung quanh đầy ấp mùi vị của anh.
Nó không còn thanh lịch, gần như mạnh mẽ và đẩy lùi hết cái lạnh vào mùa mưa.
Ninh Ngôn cuối cùng cũng can đảm một chút “Em thích, bị sờ thật là ngứa, thật thoải mái.” “Đây cũng là những gì trong sách nói?” Đàm Chá khẽ cười, hàm răng đều tăm tắp trắng sáng, cúi đầu ngậm lấy hạt hồng phấn kia.
“Ưm ” Khoái lạc không thể diễn tả nổi từ ngực bắn thẳng lên não, lưỡi anh chọc và liếm mút, và hơi thở của anh phà ra thật ấm áp.
Nó không phải là những chữ rõ ràng in trên sách vở.
Cũng không phải là “Đàm Chá cũng thích Ninh Ngôn” được cô từng nét viết trên chăn.
“Không phải thế.” Ninh Ngôn kìm nén rên rỉ, “Là tự em nghĩ ra.” Đàm Chá buông miệng, khi âm thanh bật ra khỏi miệng phát ra tiếng kêu chụt, lấp lánh in hằn dấu răng và vết hôn của anh.
“Cô gái nhỏ trung thực.” Đàm Chá nắm tay cô, giọng nói gần như mê hoặc “Em có muốn được thưởng không?” Ninh Ngôn chạm vào nơi đó của anh, đang nóng như thiêu đốt, và cứng vô cùng.
Khi cô đang yy anh, cũng không dám nghĩ nhiều đến bộ phận sinh dục nam nơi khiến người ta đỏ mặt,giờ nó đang chờ đợi được vuốt ve trong lòng bàn tay cô.
“Muốn nó.” Tia lửa nhỏ này thiêu đốt trụi vẻ ngoài ngoan ngoãn hơn mười mấy năm của cô, Ninh Ngôn không kìm được liếm môi, ánh mắt mơ hồ nhìn anh “Em muốn…” Cũng giống như những gì cuốn sách nói và những gì được ghi lại trên giấy ghi chú.
“Muốn được anh đụ vào trong.” / ω\ "Đừng gấp." Hơi thở của Đàm Chá phả vào mặt, trong nhất thời không phân biệt được là trên mặt