⬅ Trước Tiếp ➡

nóng hơn hay là chỗ dưới tay anh nóng hơn.
Khi Đàm Chá dẫn dắt cô cởi quần áo thì có thứ thô to nhảy vào trong tay, Ninh Ngôn đầu óc liền trống rỗng.
Cô vô thức cầm lấy, phát hiện một tay là không đủ, lại đặt tay kia lên bao phủ.
"To quá...." Dương vật thô to làm lòng bàn tay nóng bỏng, những cô lại không muốn buông ra.
So với tưởng tượng càng thêm thô to hơn, Ninh Ngôn yên lặng cúi đầu nhìn, phát hiện đồ vật này của Đàm Chá không xấu chút nào, chỉ là kích thước có phần làm cho người ta sợ hãi, ở đỉnh còn mơ hồ có vệt nước.
Trong không gian chật hẹp, nồng đậm hơi thở thuộc về Đàm Chá.
"Thích không?" Đàm Chá hôn nhẹ cái chán của cô, "Thế nào?" "Em....." Ninh Ngôn cứng họng, rõ ràng không thủ dâm giúp anh nhưng cũng không muốn buông tay.
"Không sao, tôi dậy cho em." Đàm Chá cầm bàn tay nhỏ bé của cô, dùng lòng bàn mềm mại mà bao lấy một tấc, lên xuống rất dễ chịụ Anh rõ ràng không dùng lực, nhưng mà theo động tác lên xuống mà tiếng thở dốc của cô truyền vào tai.
Đàm Chá rất muốn nghe giọng nói của cô khi bị làm, chắc chắn càng thêm ngọt ngào càng thêm mềm mại hơn.
"Phía dưới." Đàm Phán dốc lòng chỉ dạy.
Túi nang nặng trĩu rơi vào lòng bàn tay, Ninh Ngôn thấy yết hầu Đàm Chá nhẹ nhàng chuyển động phát ra một tiếng trầm khàn rung động quen thuộc.
Cô thấy cổ áo sơ mi căng chặt của anh mơ hồ lộ ra đường nét mạnh mẽ của xương quai xanh, cô cũng muốn nhìn thử một cái.
"Đừng phân tâm" Đàm Chá cúi đầu, đôi mắt đen vẫn trầm tĩnh như trước, trầm giọng nói "Giúp tôi bắn ra." "Ồ..." Dương vật trong tay càng lúc càng căng to, ở đỉnh còn dính dịch trong suốt, Ninh Ngôn khô miệng, hai tay mỏi nhừ lại bị anh dẫn dắt làm động tác.
Cô thấp giọng cầu xin "Nhanh lên một chút a." Đột nhiên bị anh hôn, tinh dịch trắng đục dính nhớp bắn vào phía trước cùng với bụng dưới của cô.
Đàm Chá lấy tay lau đi một chút, hỏi cô "Hài lòng chưa?" Ninh Ngôn lắc đầu, nắm lấy tay anh, chậm rãi đi tới dưới váy.
Hạ thân của cô một mảng trơn bóng, qua ngón tay, Đàm Chá có thể cảm thấy hình dáng no đủ của hoa huyệt, hoa môi đang khép lại rung rung.
"Em.....muốn......." "Không được." Cách quần lót, Đàm Chá đặt lên nơi nhỏ bé đã hơi cứng lên của cô ấn và bóp nhẹ, nhưng chỉ mới vài cái, thân thể cô gái nhỏ đã mềm nhũn vặn vẹo.
Người chỉ dám thầm thương trộm nhớ đang ấn ở âm đế của cô, trong đầu chỉ còn lại khoái cảm kỳ lạ như mơ mộng, Ninh Ngôn không khỏi cắn chặt môi, khẽ kêu mà lộ ra thân thể.
Nhưng Đàm Chá cũng không có tiếp tục.
"Em còn nhỏ." Đối mặt với vẻ mặt kinh ngạc và khó hiểu của Ninh Ngôn, Đàm Chá chỉ lau sạch bàn tay dính đầy xuân thủy, rồi lại lau sạch quần áo của cô, "Còn chưa có trưởng thành, làm sao có thể làm chuyện này?" "Em trưởng thành rồi " "Nói dối." Đàm Chá vươn ngón tay áp vào miệng cô, nhàn nhạt nói "Ngày mai mới mười tám tuổi, không phải sao?" .........
Ninh Ngôn bị lộ tẩy súy nữa bỏ chạy.
Mới tới trạm xe buýt trước nhà, cô liền nhất quyết xuống xe, đội mưa chạy về.
"Giũ nước ngoài cửa rồi vào." Cửa vừa mới mở đã bị mẹ quở mắng.
Vào nhà, Ninh Ngôn phát hiện trên bàn trống trơn, bữa tối đã cất đi rồi.
Cô nói "Con về phòng trước đây." Ninh Man vẫn liên


⬅ Trước Tiếp ➡