Chương 6
lục lướt di động lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ninh Ngôn bộ dáng ướt như chuột lột giễu cợt nói "Chị đang xem một tin tức, có một đứa trẻ đi trời mưa không mang theo ô, tránh dưới gầm cầu ngập nước, Ninh Ngôn em nói xem, nó có ngu ngốc không?" "Ngu ngốc." Ở ở nhà này hơn ba năm, Ninh Ngôn cũng đã miễn dịch, khẽ cười nói "Chị, ngủ ngon." Ninh Man còn muốn nói tin tức một học sinh vừa bị cướp tiền, lại bị câu chúc ngủ ngon này của Ninh Ngôn chặn, cô ta quay đầu lại gọi Hứa Nghi Nhàn "Mẹ, em gái đi ngủ rồi, bữa ăn khuya không cần làm phần của em ấy." .......
Sau khi tắm rửa thật lâu xong, Ninh Ngôn phát hiện hai má chính mình vẫn còn hồng hồng.
Cô quấn chặt mình trong chăn, thật lâu sau mới chìm vào giấc ngủ.
Cô mơ thấy sau khi bà ngoại qua đời, bản thân một mình ngày đó ngồi xe tới Hòa Thành tìm mẹ, tự cô bắt xe tìm được tới chỗ tiểu khu cao cấp này, nhưng bị bảo vệ ngăn ở bên ngoài, dầm mưa thật lâu mưới đợi được mẹ xuống nhà đón.
Trận mua này kéo dài tới tận lễ tốt nghiệp trung học cơ sở, cho đến khi tất cả các bạn học đều được bố mẹ đón đi mưa vẫn không dứt.
Mãi đến khi Đàm Chá xuất hiện, trận mưa này mới tạnh.
Ninh Ngôn có lẽ cảm nhận được đây là cảnh trong mơ.
Cô chủ động chạy tới, không đợi cô nói với anh ngay từ lần đầu tiên tình cờ gặp thoáng qua đã thích anh, thích đến ngay cả lúc anh đi ra khỏi thư viện vẫn yên lặng nhìn theo bóng lưng anh, đã bị hôn.
Môi, lưỡi và xương quai xanh.
Khi cô tắm rửa cũng không dám nhìn nơi đó nhiều, tất cả đều phủ kín vết hôn của Đàm Chá.
Vừa rồi ở trong xe anh, hai chân của cô bị anh gác lên vai, không nhìn rõ bộ dáng dưới thân nhưng có tiếng nước khi đỉnh vào ở huyệt khẩụ Bị đâm vào không đau nhưng cảm giác trướng bụng khá rõ ràng, chỉ còn lại sự thỏa mãn cùng hưng phấn.
Anh vừa thô lại vừa to, ở bên trong cô tàn nhẫn mà làm, khiến cô run lên.
Cô chảy rất nhiều nước, thực sự là bị làm rất thoải mái, hai đùi không nhịn được run rẩy, ngay cả ngón chân cũng co quắp vào nhaụ "Chặt quá." Đàm Chá dùng giọng nói trầm khàn khen cô.
"Còn muốn.....muốn........." Cô chủ động ôm lấy người đàn ông trước mặt, hạ thân càng kẹp chặt hơn, gần như bị anh xuyên qua "Đàm Chá, cho em.....muốn anh bắn cho em......" Làm bụng của cô thật to.
Cả người Đàm Chá đều là mùi cô thích, cô lại hôn anh, anh hôn đáp trả lại, tiếng nước tấm tắc từ trong miệng truyền ra.
"Làm lại lần nữa?" Đàm Chá vuốt ve bụng dưới của cô "Cho em một lần nữa." Ninh Ngôn đột nhiên mở mắt ra, vẫn là căn phòng với bức tường trắng trống trải.
"Nằm mơ a." Véo khuôn mặt ngơ ngác, vừa đau, vừa nóng.
Ninh Ngôn xốc chăn lên, có vệt nước rơi ở trên khăn trải giường.
Giữa hai chân của cô ướt đến rối tinh rối mù.
Bên trong đã không thể đâm vào, Ninh Ngôn nhẹ nhàng phủ lên nơi từng được Đàm Chá chạm qua trái phải cũng không được thoải mái như lúc đó.
Cần phải giặt khăn trải giường rồi.
Điều may mắn duy nhất chính là mẹ đưa chị gái đi xem mắt rồi, trong nhà hiện tại chỉ có mình cô.
Nếu không để Ninh Man thấy được, cô ta chắc chắn có thể chế giễu cô đái dầm.
.............
Mười giờ sáng, Ninh Ngôn phơi chăn xong trở