Chương 7
về phòng, phát hiện có hơn chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ cô.
"Con ngủ thành heo sao?" Nghe tiếng mắng đè nén, Ninh Ngôn theo bản năng co rụt lại.
"Chị gái thân thiết cũng không đến, người khác nghĩ gì về con, chỉ biết làm xấu mặt tôi " Sau khi báo ra 1 địa chỉ, Ninh Ngôn vội vàng chạy nhanh tới.
Có thể làm cho mẹ coi trọng nhất, vậy chắc chắn người đó gia cảnh phải giàu có, thân phận phải phi thường.
Ninh Ngôn không muốn bị mắng chửi nhưng từ lúc ở thư viện ngẫn nhiên gặp Đàm Chá, cô mỗi lần đều quần áo ổn nhất trên người.
Hiện tại chỉ có thể mặc đồng phục học sinh.
"Đồng phục học sinh cũng chỉ là đồng phục học sinh thôi mà." Ninh Ngôn nghĩ, dù sao cô cũng chỉ ra mặt biểu thị lòng thành.
Mẹ chắc chắn rất mong mỏi đứa con được nuôi dưỡng ở nhà bà ngoại từ nhỏ nhanh chóng rời đi.
Nhà hàng Lâm Viên yên tĩnh nhất Hoà Thành.
Hứa Nghi Nhàn tự mình ra cửa đón Ninh Ngôn, suýt chút nữa giận đến ngất đi vì bộ đồng phục học sinh của cô.
"Chuyện quan trọng như thế này sao con lại ăn mặc như vậy?
Mẹ không lo nổi cho con một bộ quần áo sao?
Con biết Đàm phu nhân là người như thế nào không?
Là con muốn mẹ mất mặt với người ta phải không?
Cũng không học chị gái của con, để cho mẹ bớt lo một chút " "Con xin lỗi".
Ninh Ngôn vẫn luôn cuối đầụ Ninh Man từ nhỏ đã ở cùng ba mẹ, không phải là yên tâm sao.
Không phải thiệt thòi cô một bộ quần áo sao?
Nhưng những lời này Ninh Ngôn không dám nói, sẽ bị mắng.
Chị gái Ninh Man là nghiên cứu sinh của Nam Đại, thành tích học tập tốt dung mạo xinh đẹp.
Lúc học đại học đã có bạn của mẹ làm mai con trai của mình cho chị gái, không thiếu những cậu ấm gia đình giàu có theo đuổi, nhưng mẹ lại cự tuyệt vì không nhìn trúng được ai.
Lần trước con trai Thị trưởng cũng lấy lệ cho qua.
Lần này mẹ lại coi trọng như thế, Ninh Ngôn không hình dung được nhà trai lợi hại đến mức nào.
"Đã nói chuyện gần xong rồi, bên kia người ta cũng rất hài lòng.
Nếu không phải ba con đi công tác không có mặt, mẹ cũng không muốn con tới." Trên đường đi, Hứa Nghi Nhàn nghiêm khắc nhắc nhở "Lát nữa đừng có nói chuyện lung tung Làm mất mặt thì xem về nhà mẹ có đánh con không." Còn chưa mở cửa phòng bao, Ninh Ngôn đã nghe thấy tiếng cười của chị gái.
Còn rất vui vẻ về chiếc xe con kiểu mới mà ba tặng.
"Thì ra anh là giám khảo cuộc thi dAb năm ngoài mà em đã tham gia Lần đó trên bục em đã chú ý tới anh rồi Em nghe nói điểm tâm của quán Gia Đại Tam rất ngon, tiếc là lần đó vội quá, chưa được ăn." "Lần sau anh sẽ mang cho em một ít." Một giọng nam trong trẻo trầm ấm.
Ninh Ngôn trong nháy mắt sửng sờ ngay tại cửa ra vào, cô trông thấy Ninh Man ngồi bên cạnh Đàm Chá, mỉm cười nhẹ nhàng.
Đôi bông tai kim cương của Ninh Man toả ra những tia sáng rực rỡ, đâm vào mắt làm Ninh Ngôn đau nhức.
"À, đây là em gái của em Ninh Ngôn." Ninh Man không nghĩ tới Ninh Ngôn vậy mà mặc nguyên bộ đồng phục đến đây, nét mặt hiện lên biểu cảm ghét bỏ "Cấp ba rồi.
Em sốt ruột về trường vậy à." "Thành tích học cũng bình thường, dù có đi trễ nửa ngày cũng không có việc gì." Sợ Đàm Chá có chút gì đó không hài lòng,