Chương 8
Hứa Nghi Nhàn nói "Tiểu Đàm à, ngoại trừ ba của con bé không thể tới, thì người trong nhà của Man Man con đều đã gặp qua rồi, con xem khi nào thuận tiện, chúng ta sẽ gặp ba mẹ con một chút?" "Con sẽ mau chóng sắp xếp." Đàm Chá lễ phép trả lời.
Ninh Ngôn lại cuối thấp đầụ Thì ra chị gái và Đàm Chá đã gặp nhau từ trước Nếu anh ấy là giám khảo, thì khẳng định lần đó đã rất ấn tượng với người đạt giải nhất là chị gái.
Cho nên buổi xem mắt hôm nay mới thuận lợi như vậy.
Ninh Ngôn lặng lẻ nhìn Đàm Chá.
Đôi môi hôm qua hôn cô giờ lúc này khẽ mím lại, ăn nói ý tứ vô cùng thanh lãnh.
Gương mặt thân thiết hôm qua lúc này đây lạnh nhạt xa cách như núi với biển.
Anh ấy không có mình cô, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của mẹ và chị gái.
Ba tháng qua, Ninh Ngôn muốn biết tất cả những gì liên quan với anh ta đến phát điên.
Lúc này chính miệng anh ấy trả lời, cô cũng không dám nghe.
"Ninh Ngôn." Mẹ nhéo tay cô ở dưới bàn, ra hiệu cô đừng giả bộ Si.
"Ay." Đau muốn khóc.
Ninh Ngôn nhìn thấy mặt Đàm Chá lộ vẻ nghi hoặc.
Cô thật không nên xuất hiện ở đây, trong buổi coi mắt mà cả đôi bên đều rất hợp ý này.
"Con, con có lớp học vào buổi chiều, con về trường trước." Ninh Ngôn nhanh chóng đứng dậy và chạy về phía cửa phòng, dừng ở cửa cô quay lại nói "Mẹ, chị, anh rễ chúc mọi người ăn trưa vui vẻ." "Ai da, đứa nhỏ này nói cái gì vậy." Dù không không đúng lúc, nhưng Hứa Nghi Nhàn và Ninh Man đều mỉm cười.
"Nhị Trung cách Gia Đại rất gần.
Con sẽ lái xe đưa em ấy đi." Đàm Chá cũng đứng dậy rới đi, Ninh Man không dám ngăn cản, lập tức lên tiếng "Vậy phiền anh chăm sóc em gái em." ......
Trước mặt mẹ, Ninh Ngôn không dám chọc con rể của bà không vui, cuối đầu lên xe.
Đàm Chá im lặng lái xe suốt đoạn đường.
Khi đèn đỏ, ngón tay anh ấy gõ liên tục vào vô lăng, có vẻ rất sốt ruột.
Ninh Ngôn nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Đàm Chá qua cửa kính xe, khuôn mặt của anh ấy rất thâm trầm, nhiều lần muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Có thể anh ấy muốn cô quên hết tất cả những chuyện của ngày hôm qua.
Nhất định là như vậy.
"Cho em xuống đây." Ninh Ngôn ngoan ngoãn trong suốt mười tám năm qua, lần đầu tiên mạnh dạn trước mặt người khác, cũng là lần thứ hai muốn nổi loạn "Em muốn xuống xe." "Còn cách trường học của em rất xa.
Đi bằng xe buýt em sẽ bị trễ học." Đàm Chá nói thêm "Đừng làm cho người khác lo lắng." "Em muốn xuống xe Nếu không em sẽ nói với chị gái, hôm qua chúng ta đã hôm môi, để phá hỏng chuyện tốt của anh " Đôi mắt cô đỏ hoe, dưới đôi mắt ngấn nước là nét bướng bỉnh quật cường.
Cô vẫn còn đang mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh nước biển, chiếc váy dài đến đầu gối làm cho cô trông càng ngoan hiền hơn.
Cực kì giống một đứa trẻ ngoan bị bắt nạt.
Chính là không thể hiểu được những điều cô nói, khiến cho anh thật khó chịụ "Được." Đàm Chá nhanh chóng dừng xe lại, ngăn ý định nhảy khỏi xe của Ninh Ngôn "Được rồi, em đi học nhé." Đi với anh ấy lên lớp học tốt Ai muốn trải qua sinh nhật mười tám tuổi với rất nhiều bài tập và các bài kiểm tra?
Mà cho dù cô có thi tốt đến đâu thì