⬅ Trước Tiếp ➡

mẹ cũng sẽ không có khen cô.
Đứng trên đường đi bộ đông người qua lại, Ninh Ngôn nhìn thấy mộ quán bar giới hạn tuổi cHeNrEn.
Ý muốn phản nghịch bắt đầu nhen nhóm trong cô.
Cô không muốn nghe lời mẹ dạy, không muốn là đứa con ngoan, vì dù có nghe lời cũng chẳng được gì.
Cô nghe lời như thế.
Đàm Chá cũng không phải đã nhìn trúng Ninh Man, trở thành anh rể của cô rồi hay sao?
Ninh Ngôn cầm lấy điện thoại xin giúp đỡ "Bao Bao, hôm nay mình không đến lớp, cậu điểm danh giúp mình nhé." Đầu dây bên kia, Long Bao Bao thiếu chút nữa bị dọa rớt cây kem ốc quế đang cầm trong tay "Ninh Ngôn Ngôn, mình không có nghe lầm chứ, cậu muốn trốn học à?
Đây là cách mà cậu chúc mừng sinh nhật sao?
Không đúng, không thể nào, chẳng lẻ tác giả cậu thích có buổi kí tên?" "À, Ừm....Cậu làm ơn giấu giúp mình nhé." Ninh Ngôn cảm thấy chột dạ.
Mặt đều đỏ cả lên.
"OK Không thành vấn đề " Long Bao Bao cắn một ngụm ăn hết cây kem ốc quế, "Cậu yên tâm đi đi " Ai cũng không thể tưởng tượng được, một người ngoan hiền như Ninh Ngôn lại đến quán bar.
Chiếc váy màu xanh nước biển biến mất trong tầm mặt.
Ở gốc đường, Đàm Chá nheo mắt theo làn khói, đôi mắt đen càng thêm thâm thúy mang theo sự tức giận.
"Thật lớn gan." Một ly liền say, cô gái nhỏ uống say liền khóc, vậy mà cũng dám vào quán bar.
Anh còn muốn chờ cô lớn lên một chút.
Nhưng hôm nay không thể không trừng phạt.
Đàm Chá gọi điện thoại phân phó cho trợ lý "Đặt một phòng khách sạn ở gần chỗ tôi, tối nay nhờ người đứng lớp thay tôi." "Ngài muốn làm gì?" Công việc của công ty và trường học được Đàm Chá sắp xếp xử lý rất tốt, đây là lần đâu tiên anh đưa ra loại yêu cầu này, trợ lý có chút khẩn trương hỏi "Ngài gặp vấn đề khó giải quyết?" "Ừm." Đám Chá lạnh giọng "Tôi đi bắt người trở về." Ninh Ngôn gọi một ly cocktail hồng đào.
Ánh đèn của quán bar chiếu vào ly cocktail chân cao, ánh lên những bóng dáng cuồng hoan mơ hồ.
Rượu có màu hồng hồng trông rất giống nước ngọt, ái muội lại mê người, nhưng vị lại không ngon chút nào, mùi cay nồng xộc vào mũi, cô chỉ nhấp một ngụm đã hối hận ngay.
Đó là tiền tiêu vặt trong một tuần của cô đấy.
Miễn cưỡng uống được nửa ly, khi cô đang mặt ủ mày ê, đột nhiên bên cạnh xuất hiện ba gã thanh niên, tuổi không lớn nhưng khi mở miệng lại đầy vẻ trắng trợn ngả ngớn.
“Này em gái nhỏ, cha mẹ em không có ở đây sao?” Đồng phục học sinh xanh đậm dài đến đầu gối.
Một kẻ nói “Anh cũng tốt nghiệp trung học này em gái.
Mời em uống một ly chúc mừng duyên phận của chúng ta, thế nào?” “Tôi không biết uống rượụ” Ninh Ngôn khéo léo từ chối rượu mời của bọn họ “Cảm ơn, tôi thật sự không uống được.” Ba gã nháy mắt ra hiệu cho nhau, cười nói “Được rồi, không uống thì chúng ta uống thứ khác đi.” “Chờ đã ” Thấy ba gã vây quanh, Ninh Ngôn liền nghĩ đến đủ loại tin xấu trong những quán bar, sợ tới mức run bần bật.
Tựa như con mồi lạc vào khu vực đi săn, bị sói đói vây quanh, ngay cả xương cốt cũng không còn.
“Không thấy cô ấy từ chối à?” Trong lúc hỗn loạn, bịch bịch bịch ba tiếng nắm đấm vang lên, vừa nhanh vừa chuẩn, không hề gây ra sự chú ý nào trong một góc quán bar.
Ninh Ngôn sợ tới mức


⬅ Trước Tiếp ➡