⬅ Trước Tiếp ➡

sắc mặt trắng bệch, được Đàm Chá nắm tay kéo đi cũng không kịp phản ứng, một đường ngơ ngác được anh dẫn lên xe.
Trên đường đến khách sạn,Ninh Ngôn nắm chặt tay Đàm Chá, lòng còn sợ hãi.
“Em đi tắm trước đi.” Cô gái nhỏ khó khăn lắm mới cao một mét sáu, tựa như một con thú non ở trong tay Đàm Chá vóc người cao lớn.
Đàm Chá trông vô cùng hung dữ, thanh tuyến trầm thấp lạnh như băng, xách Ninh Ngôn ném vào trong phòng tắm "Tẩy sạch mùi thuốc lá đi.
" Dòng nước ấm áp vỗ vào mặt làm Ninh Ngôn hoảng hốt phục hồi lại tinh thần.
Vào quán bar thì thôi đi, cô còn cùng đàn ông thuê phòng?
Mà giờ đây, chiếc gương trong phòng tắm chiếu ra cơ thể trần truồng của cô, qua làn nước càng trở nên ái muội chập chờn.
Ninh Ngôn không ngừng nhớ tới tình tiết chỉ dám nghĩ ra trong đầu, nhớ tới giấc mộng xuân kia, cả người nóng lên.
Cô tẩy rất lâụ Cô không mặc đồng phục học sinh bám đầy mùi thuốc lá mà quấn chiếc khăn tắm trắng tinh, lộ ra bờ vai tròn trịa óng ánh, nhuộm một màu hồng hồng.
“Lại đây.” “Em không lại đâu ” Rèm cửa đóng chặt, trong căn phòng u ám, bóng dáng Đàm Chá càng hiện lên rõ ràng hơn.
Nếu đi tới nữa sẽ là vạn kiếp bất phục… Vì làm sai chuyện khiến Ninh Ngôn đầu óc rối bời, cô nắm chặt khăn tắm không chịu buông ra.
“Lại đây nhận sai nào.” Giọng Đàm Chá rất trầm ổn, tựa như thầy giáo đức cao vọng trọng đang phê bình học sinh kém, cũng giống như bậc cha mẹ nhọc lòng đang răn dạy con cái.
“À.” Gần như là phản ứng theo bản năng, Ninh Ngôn vừa đi đến mép giường liền nhận ra mình lại bị anh mê hoặc nữa rồi.
Nhưng đã quá muộn để chạy trốn.
Đàm Chá kéo cô gái nhỏ vào lòng, ấn cô lên đầu gối, ngay cả một cơ hội lấp liếm cũng không cho cô mà đã vén ngay một góc khăn tắm lên, để lộ cặp mông nhỏ, sau đó vỗ bành bạch hai phát.
“Em sai chỗ nào?” “Không nên đến quán bar…” Mông đau quá đi Bàn tay anh rất nóng, còn mang theo loại cảm giác tê dại kỳ quái.
Nằm trên dầu gối anh, Ninh Ngôn không hiểu sao lại muốn chảy nước mắt, nhưng cô cố gắng nén xuống, giãy giụa đáp trả “Ai cần anh lo?
Dựa vào cái gì mà anh quản em, em gọi anh một tiếng anh rể, anh còn thật sự xem trọng sao?” Bốp một cái, mông nhỏ lại bị ăn một tát, tức khắc hằn lên năm dấu ngón tay đo đỏ, Đàm Chá mất đi vẻ đúng mực, giọng điệu dữ tợn hỏi “Em nói bậy gì đó?” Ninh Ngôn ủy khuất kêu lên “Hôm nay em thành niên rồi Có chuyện gì là không thể làm?
Anh buông ra, không cần anh lo ” “Ngay cả quy tắc cũng không biết mà còn dám đến quán bar?” Đàm Chá nheo mắt lại đầy tức giận, lần này kìm nén không đánh cô nữa “Một mình gọi một ly hồng đào chứng tỏ em đang độc thân muốn hẹn hò tình một đêm.
Em muốn hẹn ai?” Cái gì?
Cô không biết chuyện này Ninh Ngôn chỉ biết đó là quán bar dành cho người trưởng thành, từng nghe chị gái nhắc đến, bảo trong đó sẽ có những chuyện rất kích thích.
Mông lại bị phát một cái, đau quá đi mất.
Thỏ mà nổi nóng sẽ cắn người, nhưng Ninh Ngôn lại không dám cắn Đàm Chá.
Mượn cơ hội hơi ngà ngà say vì nửa ly rượu, Ninh Ngôn chỉ dám rưng rưng chống đối anh “Em hẹn với ai thì ai cần anh lo?
Em nói em muốn hẹn


⬅ Trước Tiếp ➡