"Ba ơi? Sao ba lại biến thành con cɧó ©áϊ?"
"Hưm Tiểu Bảo... Đánh ba nhanh lên... A ưm đánh mông ba... Ba là con cɧó ©áϊ... Là con cɧó ©áϊ thích bị đánh mông..."
Từ lâu anh đã bị ba vợ đánh đến nghiện. Ngày đó anh lại bị ba trừng phạt, ba vợ chưa bao giờ đánh mạnh như ba, ba ngày liên tiếp anh bị đau đớn đến mức đứng ngồi không yên, hai ngày nay vết sưng mới biến mất hoàn toàn. Lúc này mới vừa hết sưng, anh lại mong chờ bị đánh cho sưng lên lần nữa, còn là bị chính đứa con trai của mình đánh.
Từ khi anh lên chức làm cha thì chưa bao giờ đánh con mình, nhưng bây giờ anh lại cầu xin con mình đánh mình. Anh biết anh thực sự không xứng làm người, cũng càng thêm không có mặt mũi khi gặp vợ. Làm sao cô có thể nghĩ rằng chồng cô ở trong trường học dạy đứa con trai mới tám tuổi làm ra những loại chuyện đáng xấu hổ như vậy chứ.
Từng tiếng đánh "bang, bang, bang" không biết vang lên trong bao lâu, sức lực của cậu bé vẫn còn quá yếu, chỉ để lại vết đỏ nho nhỏ trên mông ba, trong chốc lát sẽ biến mất.
"A thật muốn... Ngứa quá... Cú© Ꮒσα cũng ngứa quá... Tiểu Bảo... Moi c̠úc̠ Ꮒσα cho ba..."
Ngón tay mềm mại nhỏ bé nghe lời xoa nắn c̠úc̠ Ꮒσα của anh, nếp gấp từng chút một bị căng ra.
Triệu Tử Dương có chút hoa mắt nhìn cặp mông to tròn trắng nõn của ba, vệt nước tích tụ trên mặt đất ngày càng nhiều, sau khi cậu bé từ từ đút ngón tay vào liền bị thịt ruột nhiệt tình bóp chặt, nó có cảm giác như mình đang xâm nhập vào trong miệng dã thú, bị vách thịt mềm mại bên trong mấp máp liếʍ mυ"ŧ điên cuồng.
"Mạnh lên... Ưm ha lại sâu... Sâu thêm một chút... A..."
Trước sự thúc giục của ba, cậu bé đút vào thêm ngón tay thứ hai, dịch nhầy bên ngoài c̠úc̠ Ꮒσα được đưa vào, bên trong bắt đầu trở nên ẩm ướt, tiếp theo cậu bé liền thử ấn vào rồi chọc ngoáy ở bên trong. Một bàn tay khác rảnh rỗi ở bên ngoài nhéo lên cánh mông thịt béo múp mềm mại của ba.
"A ưm tuyệt quá... Ha a còn... Còn muốn... Đều... Đều đút vào hết... A a tê quá a... L*и da^ʍ sắp bị ©ôи ŧɧịt̠ bự đυ. tới phun nước..." Cái l*и phía trước bị ©ôи ŧɧịt̠ giả chấn động nóng như lửa đốt, lôиɠ ʍυ đen nhánh rậm rạp bị dính ướt nước dâʍ ɭσạи thành một chùm.
Cậu bé nghe lời đút cả bàn tay vào trong c̠úc̠ Ꮒσα nóng hổi của ba, trong lúc vô tình không biết ấn vào điểm nào, chỉ nghe ba hét lên một tiếng, phía trước liền "ào ào" phun ra một dòng chất lỏng trong suốt, sau đó không còn sức lực chống đỡ mà xụi lơ trên mặt đất. Cậu bé nhanh chóng rút các ngón tay ra đỡ lấy ba cậu để ba không bị ngã.
"Ba ơi? Ba? Ba bị sao vậy? Con làm ba bị thương hả?" Cậu bé nhìn ba đột nhiên thở dốc toàn thân vô lực, dáng vẻ rất mệt mỏi, tuy rằng đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy nhưng Triệu Tử Dương vẫn sợ mình đã làm sai cái gì đó.
Không biết qua bao lâu, Triệu Văn Trạch mới từ từ tỉnh táo lại, "Không sao, đỡ... Đỡ ba lên."
"Dạ..." Triệu Tử Dương vội vàng dùng sức đỡ ba nó dậy.
Ai ngờ Triệu Văn Trạch mới vừa đứng thẳng chợt run người lên, chỉ nghe thấy một tiếng "bốp", ©ôи ŧɧịt̠ giả màu đen tuột ra khỏi cái l*и đầy nước.
Sau khi trở lại trên ghế, Triệu Văn Trạch liền đuổi con trai trở về lớp học.
Triệu Tử Dương nhìn ba đang ngồi trên ghế, cặp mông mập mạp bị đè dẹp lép, trong lòng nó vẫn có chút chưa đã thèm. Đám lôиɠ ʍυ rậm rạp mọc xung quanh cây thịt uể oải ỉu xìu gục xuống cái l*и, không hiểu sao mặt nó lại đỏ lên. Nó vừa định nhặt ©ôи ŧɧịt̠ giả dưới đất lên thì bị ba quát lớn một tiếng.
Triệu Tử Dương đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu, nó cũng không dám nổi giận với ba, chỉ có thể bĩu môi đầy tủi thân đi ra khỏi văn phòng.
Hai người họ đều không hề phát hiện, ở bên ngoài cửa sổ, một đôi mắt tràn ngập lửa giận nhìn chằm chằm hai người thật lâu.
Sau khi con trai đi ra ngoài, Triệu Văn Trạch cũng không vội mặc quần áo, đôi chân dài trần trụi đặt ở trên bàn, xoắn chặt vào nhau mà cọ xát.
"A a ưm ba muốn..." Hai tay cởi bỏ áo sơ mi chính mình, anh nhéo núʍ ѵú có chút sưng to của mình trông thật dâʍ đãиɠ, dường như bên trong c̠úc̠ Ꮒσα vẫn cảm nhận được ngón tay của con trai lấp đầy, trong lòng mong chờ cậu bé nhanh chóng trưởng thành hơn bao giờ hết, dùng chính ©ôи ŧɧịt̠ của cậu tới thoả mãn người ba không khác gì đĩ điếm này.
Anh biết rằng mình đang nứиɠ l*и, nứиɠ vì đứa con trai mới tám tuổi của mình. Cha con cái gì, lσạи ɭυâи cái gì, con là do anh sinh, sao anh lại không thể để cho con trai ȶᏂασ anh. Bản thân anh còn có thể cho ba ruột đυ. thì tại sao lại không thể cho con trai mình đυ..+
"Con trai... Đυ. ba... A ba rất nhớ ©ôи ŧɧịt̠ của con... Ưm ha ngứa... Ngứa l*и quá..."
"Đùng" một tiếng, cửa phòng bị một người khác đẩy ra thật mạnh.