⬅ Trước Tiếp ➡
không phải ai đυ. cũng đều giống nhau sao...
Hơn nữa, vợ của hiệu trưởng đã chết vì bệnh hơn mười năm trời, trong nhà đến một đứa con cũng không có, ông cũng không tái hôn, ở một mình nhiều năm như vậy quả thật không dễ dàng gì.
"Thầy ơi... Tại em có thêm một cái l*и da^ʍ thèm bị đυ. nên em không thể kiềm chế được, một ngày không có ©ôи ŧɧịt̠ đυ. l*и da^ʍ liền ngứa ngáy chịu không nổi, em cũng không muốn để cho đứa con ruột chơi em, nhưng em không thể không có đàn ông..." Không ngờ anh lại ở trước mặt hiệu trưởng mở đùi ra trưng bày hạ bộ dâʍ đãиɠ của mình, ©ôи ŧɧịt̠ chưa dùng được mấy lần đã cứng ngắc, ngón tay mảnh khảnh tách mép l*и ra để thịt l*и đỏ tươi đối diện với hiệu trưởng, anh vô cùng thèm thuồng nói: "A thầy trở thành người đàn ông của em được không? Ưm a ha thầy một mình... Một mình nhiều năm như vậy rồi, cũng... Cũng không có phụ nữ chăm sóc... A chăm sóc thầy, em làm người phụ nữ của thầy được không?"
Hiệu trưởng ở ngoài cửa sổ chỉ thấy anh không biết xấu hổ để cho một cậu bé chơi mông, ông làm sao có thể nghĩ đến anh còn giấu một cái động mất hồn như vậy. Dù ông không dám có hứng thú với mông của đàn ông, với lại tuổi cũng đã lớn, nhưng đối với nguồn suối sống này ông vẫn duy trì sự bồng bột của tuổi trẻ.
Thấy thân dưới của hiệu trưởng bắt đầu dựng lên lều trại, Triệu Văn Trạch không khỏi thở phào nhẹ nhõm, anh vò vò đám lôиɠ ʍυ rậm rạp mê người, nói: "Thầy... Ưm ha thầy sao phải vì... Vì luân lý đạo đức mà trói buộc... Chính mình hả? Bây giờ... A bây giờ đang trong giờ học, sẽ không có người... Tới... Tới... Nếu hôm nay thầy... Đυ. em, cũng không ai... Thấy..."
Nước l*и không ngừng tràn ra giữa các ngón tay, hiệu trưởng tin lời Triệu Văn Trạch nói, l*и da^ʍ của anh chính là trời sinh thích bị ©ôи ŧɧịt̠ đυ.. Mép l*и mập mạp đã bị đυ. có chút thâm đen, thịt l*и đỏ tươi bên trong đang mấp máy dưới ánh nhìn tò mò của ông, cuối cùng ông vẫn không thể nhịn được mà duỗi những ngón tay tội lỗi của mình ra.
Không biết đã bao lâu rồi ông không chạm vào nơi ướŧ áŧ mềm mại thuộc về một người phụ nữ, lông l*и đen nhánh tươi tốt, cái l*и hồng hào đầy đặn kia, tất cả đều đẹp đẽ như vậy, mê người đến như vậy.
Một bàn tay của hiệu trưởng vuốt ve lỗ l*и của Triệu Văn Trạch, tay kia thì lượn lờ bên đùi trong của anh, chỉ cảm thấy làn da dưới bàn tay thật mềm mịn, trắng trẻo như sữa bò.
Ông có chút nóng nảy cởϊ qυầи dài của mình ra, thân thể gầy gò, nhăn nheo tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ với làn da mịn màng, trắng nõn như tuyết của Triệu Văn Trạch. Côи ŧɧịt̠ già xấu xí đầy đường gân đen đã sưng to khó nhịn, chất lỏng dính dính không ngừng nhỏ giọt từ phần đỉnh.
⬅ Trước Tiếp ➡