Chương 21
“Kỳ sinh lý cũng là bất ngờ, đúng không?
Em có nghĩ tới hay không, tại sao lần nào tôi gặp em cũng là bất ngờ?” Bọn họ đứng đối diện nhau chìm trong màn đêm mờ mịt, gió thổi khiến tóc cô bay loạn lên, cô liền vén tóc qua tai “Nếu không phải do anh, bây giờ tôi đã về nhà rồi”.
Công bằng mà nói, nếu không phải đi cùng Cố Trăn, bây giờ cô có lẽ đang ở một quán bar nào đó hoặc là cục cảnh sát.
Cố Trăn cũng không muốn tranh luận nhiều, lấy áo vest từ ghế sau ra, quay về phía Mang Mang, hơi chùng đầu gối xuống thấp hơn cô, tay vòng ra sau thắt lưng cô, cột áo khoác che lại vệt máu, tư thế anh làm giống như anh đang ôm cô vào lòng vậy.
Ánh sáng mờ ảo phác họa đường nét anh tuấn trên khuôn mặt Cố Trăn, anh cẩn thận lấy hai ống tay áo buộc lại giúp cô.
Áo vest phủ lên bụng cùng chân cô, cảm giác rất nặng, Mạch Mang Mang rũ mắt, giọng nói khô khốc “Vậy tôi làm sao trả lại cho anh đây?” “Không phải là em muốn chúng ta không gặp lại nhau nữa sao?” Cố Trăn hời hợt nói “Em cứ vứt nó đi.” Trong phòng tắm, Mạch Mang Mang khỏa thân đứng lặng dưới vòi hoa sen, nhiệt độ nước vừa đủ ấm khiến cô thả lỏng cơ thể.
Cô từ từ mở mắt ra nhìn dòng nước màu đỏ nhạt uốn lượn trên nền sàn tắm, chảy tới chiếc váy bẩn bị vứt bừa trên sàn đè lên áo vest của Cố Trăn.
Mạch Mang Mang bước đôi chân trần về phía trước, treo áo khoác lên cao.
Độ cao của móc áo ngang với chiều cao của Cố Trăn, khiến cô nghĩ đến lúc anh nói chuyện, cằm anh sẽ ngang bằng với trán của cô, hơi cúi đầu xuống sẽ chạm vào mắt cô.
Khi không nghĩ về anh làm lòng cô thoáng tức giận, giống như thời học sinh khi làm thí nghiệm ròng rã hai tháng mà kết quả nhận được là những số liệu không chính xác.
Nhưng ít ra cô còn có mong đợi về kết quả thí nghiệm, riêng đối với Cố Trăn, cô đã hoàn toàn hết hy vọng.
Làm nghiên cứu khoa học rất cần tâm trạng kiên định, nhưng Mạch Mang Mang trời sinh tính tình nóng vội cộng thêm việc cô có chủ kiến rất mạnh, may nhờ thời gian bên cạnh Chung Khê luyện tập nhiều năm, mới ổn định đôi chút.
Cố Trăn quay về đã dễ dàng biến cô trở lại trạng thái trước kia.
Cảm xúc nóng nảy càng làm cho cô trở nên khó chịụ Anh ta luôn là người lý trí, lúc cãi nhau hay cả lúc chia tay cũng thế, lúc nào cũng điềm tĩnh như hiện tại.
Cô nhẹ nhàng nhấc áo vest của anh ném vào rổ quần áo dơ, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Tiền Thấm ở nhà ăn trường học gặp lại Mạch Mang Mang.
Cô ngồi gần cửa sổ chỗ mua cơm.
Hôm nay cô ăn mặc đơn giản, cột tóc đuôi ngựa, dáng ngồi thẳng tắp, thoạt nhìn trẻ trung như một sinh viên.
Mạch Mang Mang lấy phần ăn gồm hai món mặn hai món rau, mắt lướt nhìn nhà ăn rộng lớn tìm chỗ ngồi sạch sẽ.
Tuy đã qua giờ ăn cao điểm nhưng đối với Mạch Mang Mang mà nói, khó có được ngày cô tới sớm như hôm nay.
Đây là lần đầu tiên trong tháng này cô ăn cơm trước bảy giờ tối.
Tiền Thấm là giảng viên ngành kinh tế, là đồng nghiệp và cũng là bạn học của Mạch Mang Mang, vừa hay cũng đang đi một mình nên vẫy tay với cô.
Mạch Mang Mang đem phần cơm đến ngồi đối diện cô ấy.
Hai người vừa ăn vừa trò