Động Tâm
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

Mạch Mang Mang tháo dây an toàn ra, đẩy cửa xuống xe.
Nhiệt độ bên ngoài và bên trong xe chênh lệch rất lớn, nóng lạnh thay đổi luân phiên, cô quay đầu lại liếc nhìn máy điều hòa đang lặng lẽ hoạt động.
Trên chỗ ngồi xuất hiện vết máu, váy sau mông của cô cũng bị nhuốm một vệt lớn sẫm màu, rơi vào mắt Cố Trăn.
Mạch Mang Mang rút giấy ướt từ trong túi xách ra, động tác cúi đầu lau chùi của cô vô cùng lúng túng, thế nhưng vệt máu không bớt đi mà lại càng lan rộng ra thành hình dạng bất thường.
Sau khi cô bận rộn lau chùi một hồi, thì Cố Trăn mới nói nhỏ “Không cần bận tâm đâụ” Mạch Mang Mang ngồi dậy, phóng tầm mắt nhìn ra xa, đã gần mười một rưỡi, mặc dù trời đã rất khuya rồi, nhưng quảng trường nhỏ trước cổng chung cư vẫn ồn ào nhộn nhịp, tiếng nhạc chói tai, các bà, các dì mang đèn tự nhảy múa thành vòng tròn theo nhịp điệu, xung quanh cũng có rất nhiều người đứng xem.
Nếu như cô đi qua đó, vệt máu trên váy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.
Mạch Mang Mang đứng yên tại chỗ, gọi điện thoại cho người môi giới bất động sản, Cố Trăn cũng không hối thúc, hạ thấp cửa sổ xe xuống, châm một điếu thuốc.
Anh vẫn duy trì thói quen trước kia, tuy ít hút thuốc, nhưng lại không bỏ được.
Trước đây, Cố Trăn được biết đến là học sinh ưu tú trong học tập, rất ngoan ngoãn, chỉ có Mạch Mang Mang biết đến một mặt khác của anh.
Thậm chí anh còn không quan tâm đến nội quy trường học hơn so với cô, dù lớp học đều bị nhà trường giám sát rất chặt chẽ nhưng hai người vẫn lén lút yêu nhau một thời gian dài.
Cô vốn không thích mùi thuốc lá, mỗi lần thấy cô tỏ vẻ khó chịu khi thấy anh hút thuốc, Cố Trăn cũng không quan tâm, sau đó đến khi họ chính thức yêu nhau, anh mới không hút thuốc nữa.
Làn khói thuốc len lỏi giữa những ngón tay anh, một ít tàn thuốc rơi xuống, Cố Trăn tùy ý để khuỷu tay khoác lên cửa sổ, gõ nhẹ một cái, tàn thuốc rơi xuống, bị gió thổi bay, chỉ thấy những đốm lửa nhỏ trong không trung.
Người môi giới bên bất động sản xin lỗi, nói “Thật xin lỗi cô Mạch, quảng trường không thuộc quyền kiểm soát của chúng tôi”.
Những câu giống như thế này Mạch Mang Mang đã nghe đến chán ngấy, cô buồn bực, hỏi “Tại sao muộn như vậy vẫn còn chưa kết thúc?” “Chúng tôi cũng không biết.” Phía sau có động tĩnh, cô nhìn sang bên cạnh, Cố Trăn đã xuống xe, đi tới bên cạnh ghế phụ.
Người môi giới bên bất động sản nói trong điện thoại “Cô có thể thử gọi đường dây nóng của chính phủ…” Mấy câu tiếp đó cô cũng không chú ý nghe nữa mà tập trung nhìn vào Cố Trăn, anh kẹp điếu thuốc, tay buông thõng xuống “Huyện Hoài Lâm cuối tháng sẽ tổ chức cuộc thi hoạt động văn hóa cho người trung niên và người cao tuổi.
Bọn họ đang dàn dựng và luyện tập tiết mục.” “Đây là ý tưởng của anh sao?” “… Không phải.” Mạch Mang Mang như muốn trút hết bất mãn trong lòng, nói “Gần không phải thôi nhỉ.” “Mạch Mang Mang, em có uống say không đấy.” Gió đêm lạnh buốt thổi qua, cô không khỏi rùng mình, vai co rúm lại..
“Hôm nay 16 độ.” Cách một tầng khói thuốc mỏng manh, Cố Trăn tùy tiện nói “Mặc váy hai dây, lại còn uống rượu lạnh.” Anh không nói nhiều, đứng nhìn cô chật vật.
Cố Trăn đặt điện thoại di động phía trước mui xe, nói


⬅ Trước Tiếp ➡