Chương 19
mình nói “Anh muốn tôi phá nó ra không?” Cố Trăn nhìn cô một cái, Mạch Mang Mang thở sâu, mới ý thức được mình quá nôn nóng, đang định thử lại thì người bên cạnh cởi dây an toàn, cúi nửa người, đẩy khóa về vị trí cũ rồi mở lại, ấn một cái, một tiếng nhỏ vang lên, dây an toàn được mở ra.
“Cảm ơn…” Sau đó một tiếng “Cạch ” vang lên, dây an toàn được khóa lại một lần nữa.
Đêm tối đen, đèn đường u ám, Cố Trăn chống hai tay ở gần eo cô, khoảng cách rất gần, cơ hồ muốn đè lên người cô.
Cô đã uống một ít rượu, ánh mắt mông lung rơi vào khoảng không giống như cơn mưa bụi bên hồ ban nãy khi họ đi qua.
Cố Trăn cúi đầu thấp hơn, hơi thở của cả hai người nóng dần lên.
Trái tim Mạch Mang Mang đập thình thịch, bị Cố Trăn ôm trọn trong lòng, muốn tiến hay lùi đều không được.
Cô giận tái mặt hỏi “Anh có ý gì?” “Tại sao lại về nước?” Anh hỏi rất tự nhiên, câu hỏi đơn giản thẳng thắn không có ý che đậy, làm xóa tan bầu không khí mập mờ.
“Có liên quan gì đến anh à?” Cố Trăn bình tĩnh muốn thu hẹp khoảng cách giữa hai người, Mạch Mang Mang lại kiên quyết chống cự.
Anh không trả lời, vấn đề nhạy cảm giữa hai người bị khơi lên, không gian tĩnh lặng trong xe phút chốc bị phá vỡ.
Mạch Mang Mang bình tĩnh nhìn anh, nói “Dật Thành không nhỏ, nếu như anh không muốn nhìn thấy tôi, thì cũng có rất nhiều cách để chúng ta không gặp nhaụ Cho nên chuyện tôi có về nước hay không, anh không cần xen vào.” Một thoáng yên lặng, cảm thấy chưa đủ, cô nhanh chóng nói thêm “Ngoại trừ lần trước do bất ngờ, tôi tin rằng sau này chúng ta chắc chắn sẽ không có chuyện gì để phải gặp nhau nữa.” Cô đang ám chỉ đến lần gặp gỡ trước đó ở Tuyển Hằng, nhưng Cố Trăn chỉ cười khẽ, nói “Bất ngờ?” Lại một dòng máu ấm áp chảy ra trong khi Mạch Mang Mang chưa có sự chuẩn bị nào, cô chỉ mặc một cái quần lót mỏng bên trong, nếu không xuống xe chắc chắn sẽ làm bẩn ghế.
Cô không muốn phải khó xử trước mặt Cố Trăn, nên đẩy vai anh một cái “Tránh ra.” Không ngờ rằng Cố Trăn vẫn giữ nguyên tư thế đó, một chút di chuyển cũng không có, cô miễn cưỡng nhấc người lên, vô tình lướt qua môi anh, khiến hơi thở anh trầm xuống.
Mạch Mang Mang muốn thoát ra nhưng cánh tay bị anh đè lại, cổ họng cô khô khốc, nhịp tim dao động, bị ngực anh đè lên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Mạch Mang Mang thở gấp, quay mặt sang chỗ khác.
Nhưng Cố Trăn vẫn duy trì tư thế cũ, cô chỉ có thể cúi đầu nhìn, màn hình điện thoại hiển thị tên con trai của người bạn làm ăn cùng Mạch Thành gọi đến.
Như thường lệ, cô ấn nút từ chối nghe.
Từ lâu cô đã mang chấp niệm, không muốn quen bất kì người lạ nào khác, nếu cô không thích sẽ không để cho họ có bất kỳ cơ hội nào bước vào cuộc sống của cô.
Khi ở Mỹ là như vậy, sau khi về nước, số người theo đuổi cô cũng không ít nhưng cô không để tâm đến bất kỳ ai.
Người bên kia gọi ba lần, Mạch Mang Mang cũng ngắt máy ba lần, lúc tiếng chuông điện thoại vang lên lần thứ tư, cô ấn nút nghe rồi áp lên tai.
Cố Trăn lặng lẽ theo dõi suốt cả quá trình “Sao không cúp nữa?” Mạch Mang Mang lạnh lùng nói “Là tôi đặt cơm hộp.” Cố Trăn lui về ghế lái,