Động Tâm
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

chút, tụt về phía sau so với hai người kia, mãi về sau anh ta mới để ý.
Cố Trăn với Mạch Mang Mang đều đi rất nhanh, nhưng họ vẫn cách xa nhau một đoạn, cũng không có nói chuyện với nhaụ Trương Khâm chợt nghĩ nếu đoạn đường này không có ai đi lại chắc hai người họ mỗi người đi một bên đường mất.
Trương Khâm càu nhàu “Đi nhanh như vậy làm gì?
Cảnh đẹp thế này mà hai người không biết thưởng thức à ” Diệp Đường Tư hỏi lại “Anh cảm thấy bọn họ có thể thoải mái thưởng thức cảnh đẹp sao?” Trương Khâm hiểu ngay ý của cô ấy “Ý em là chuyện trước đây bọn họ chia tay?
Nhưng mà đã qua lâu như vậy, sao còn có thể để ý được.
Vi phạm pháp luật còn có thời hạn truy tố mà?” Diệp Đường Tư không cho là đúng “Đó là lối suy nghĩ hạn hẹp của đàn ông các anh, quên rất nhanh.
Sau một thời gian dài thì tưởng mọi chuyện như thế là hết rồi đúng không?
Nhưng với tính cách của chị ấy chắc chắn sẽ không quay lại với người đã làm tổn thương mình đâụ” Trương Khâm vội vàng nói ra quan điểm của mình “Này, em nói đàn ông các anh là nói người nào, anh cũng không nói là cô ấy sẽ quay lại với Cố Trăn.
Anh chỉ cảm thấy cô ấy quá cứng rắn.
Hơn nữa nếu bọn họ thực sự không còn nghĩ đến nhau nữa thì cũng không cần phải tỏ ra xa cách với nhau như vậy.” Diệp Đường Tư lắc đầu “Anh đương nhiên là muốn nói giúp đàn anh Cố Trăn rồi.” “Một người là cấp trên, một người lại là bạn tốt, anh nào dám thiên vị ai?” Diệp Đường Tư hắng giọng “Tất nhiên là em sẽ giúp người thân của mình rồi.” Trương Khâm cười hì hì “Lời này em nói trước mặt cấp trên của em đi.” Đi vào bãi đỗ xe, quá nhiều xe nên Trương Khâm nhìn mãi không thấy xe Cố Trăn đâu, liền đi nhanh hơn để đuổi kịp anh.
Diệp Đường Tư không nói chuyện nữa, Trương Khâm làm ở viện kiểm sát, không làm cùng ngành với Cố Trăn nên cũng không cần kiêng nể lời nói gì, còn cô thì làm ở ủy ban, tất nhiên là không thể chê trách việc sinh hoạt cá nhân trước mặt Cố Trăn rồi.
Đèn sau của chiếc SUV sáng lên, Mạch Mang Mang mở cửa sau, ngay trước mặt cô có một chiếc máy tính được để gọn gàng.
Mạch Mang Mang đi sang bên kia thì Trương Khâm đã mở cửa xe đi vào ngay, Diệp Đường Tư cứ chần chừ đứng đợi ở ngoài, cô cũng biết cô ấy vẫn ngại Cố Trăn, đành phải nói “Em ngồi ở ghế sau đi.” Mạch Mang Mang ngồi vào ghế phụ bên tài xế.
Cố Trăn xắn cổ tay áo lên, bắt đầu lái xe ra khỏi bãi.
Trương Khâm lên giọng nhắc “Có nhiều xe lắm, cậu cẩn thận một chút kẻo đụng phải người khác.” Nhà ai gần hơn thì ưu tiên đưa người đó về trước, một lúc sau, Trương Khâm với Diệp Đường Tư đều xuống xe nên chỉ còn lại Mạch Mang Mang và Cố Trăn, hai bọn họ đều không nói gì suốt quãng đường, trong xe yên ắng, chẳng mấy chốc mà Mạch Mang Mang đã chống cằm muốn ngủ.
Cố Trăn đỗ xe ở tiểu khu bên cạnh nhà trọ của cô.
Mạch Mang Mang bừng tỉnh, bỗng nhiên cảm giác bên dưới có dòng nước ấm trào ra….
Về nước được nửa năm, cô ăn uống sinh hoạt không điều độ nên kỳ sinh lí cũng không đến đúng ngày.
Cô vô cùng sốt ruột, ấn mở dây an toàn, nhưng ấn mấy lần đều không có phản ứng gì, liền dùng sức kéo nó ra, bực


⬅ Trước Tiếp ➡