Động Tâm
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

vụ, một thanh niên mười sáu tuổi bỏ học, vào quán bar rồi đâm người một cách tàn nhẫn.
Nếu Cục trưởng Chu còn ở đây thì tốt rồi… “ Anh ta vẫn đang nghĩ cách nào hoàn hảo nhất thì Cố Trăn đã cầm lấy áo khoác trên ghế, đi nhanh như gió, lướt qua anh ta, ném ra một chữ “Sợ à ” Trương Tần cười giễu cợt “Thằng nhóc này, cậu còn đi trước tôi cơ đấy.” Vốn dĩ khi mấy tên thanh niên lưu manh đến bắt chuyện, Diệp Đường Tư cũng thờ ơ không để ý đến, thuận miệng nói đã có bạn trai để họ từ bỏ, nhưng mấy tên đó không chịu nghe, cứ nói là các cô chỉ đang lấy cớ thôi.
Diệp Đường Tư nhìn quanh, bỗng ngẩn người, trong ánh sáng hỗn loạn, cô thấy hai đàn anh đang lại gần mình.
Có thể do còn đang trong thời gian làm việc nên họ ăn mặc chỉnh tề, khí chất chuyên nghiệp hoàn toàn tách biệt với khung cảnh hỗn loạn này, đặc biệt là Trương Khâm, trông rất nghiêm túc chính trực.
Tay Cố Trăn cầm áo vest, cà vạt buông lỏng, khí thế hiên ngang, liếc nhìn nam sinh đang ôm Mạch Mang Mang một cái, nam sinh sợ hãi vội vàng buông tay.
Diệp Đường Tư phản ứng rất nhanh, khoác tay Trương Khâm nói “Tôi đã nói là chúng tôi đến đây với bạn trai mà.” Mạch Mang Mang không nói lời nào, ánh mắt của tên nam sinh đó hết nhìn cô lại quay sang nhìn Cố Trăn.
Cậu ta ra sức giảm cảm giác tồn tại của mình xuống.
Cố Trăn và Mạch Mang Mang dường như đang đứng đối diện nhau giữa đường, ai cũng đều không chịu tiến thêm một bước.
Mạch Mang Mang mặc một chiếc váy cúp ngực màu cà phê có đai nối liền thành váy, dáng vẻ không thích quan tâm đến mọi người, lông mi dài và dày, in bóng lên khuôn mặt trắng như sứ, cào ngứa cả tim anh.
Mấy nam sinh phía sau nhìn chằm chằm vào hành động của anh.
Tuổi trẻ háo thắng, nam sinh không cam lòng hỏi “Cô ấy cũng là bạn gái của anh sao?” Thoạt nhìn vừa giống lại không giống, thật xa cách.
“Tôi đang cãi nhau với cô ấy.” Cố Trăn lạnh lùng nói “Cậu có ý kiến gì không?” Vì quá bất ngờ, biểu cảm trên mặt Mạch Mang Mang cứng đơ, cô trừng mắt nhìn Cố Trăn, nhíu mày tỏ ý không biết gì, giống như anh đang nói chuyện gì mà cô không thể hiểu nổi.
Nam sinh rụt rè lùi về phía sau, không giấu được vẻ thất vọng.
Kỳ thực cậu ta cũng tự hiểu, kể từ khi Cố Trăn vừa đứng đây, không cần biết anh có phải là bạn trai của chị kia không nhưng tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung vào anh.
Cố Trăn không muốn tốn thời gian vào mấy tên nhóc này nữa liền nói “Đi thôi ” Diệp Đường Tư trả lời “Bọn tôi cũng đang định đi về.” “Để tôi đưa hai cô về ” Mạch Mang Mang từ chối “Bọn tôi có thể tự mình gọi xe.” Lúc Trương Khâm đến gần mới nhận ra Mạch Mang Mang, anh ta cũng rất ngạc nhiên, thật là trùng hợp, hai người hàn huyên mấy câu, sau đó anh ta cũng khuyên cô “Bây giờ không còn sớm nữa, hai cô gái đi về không an toàn đâụ” Mạch Mang Mang thấy không từ chối được đành miễn cưỡng đồng ý.
Quán bar ở Dật Thành không có bãi đỗ xe gần bên, bọn họ phải đi qua hàng cây dài bên hồ để lấy xe.
Trăng thanh gió mát, mặt hồ lại yên ả tĩnh mịch, xung quanh có không ít người đang tản bộ.
Trương Khâm với Diệp Đường Tư vừa đi vừa tán gẫu, đi chậm hơn một


⬅ Trước Tiếp ➡